T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Ngân Bình

Ngân Bình

Ngân Bình, tên thật : Đặng Lương Nguyệt. Nguyên chủ bút tạp chí Cadao (Dallas). Đã xuất bản tuyển tập: Gởi chút niềm riêng (2011). . . " Đời sống không bao giờ là vườn hồng, nhưng cũng không phải là cánh đồng hoang đầy mìn bẫy hầm chông. Con người không phải ai cũng là chó sói, nhưng cũng không phải ai cũng là con cừu non. Đường đời thì muôn vạn lối, có lối dắt đến vườn hồng, có lối dắt đến cánh đồng đầy hầm bẫy mìn chông, có lối đưa ta gặp cừu non, có lối đẩy ta vào hang chó sói. Nhưng vườn hồng hay cánh đồng mìn bẫy cũng đều có nước mắt và nụ cười. Chó sói hay cừu non vẫn ẩn chứa dưới sâu thẳm cái hình bóng con người. Tôi có thể ví von ẩn dụ như thế về thế giới những trang viết của Ngân Bình .T.Vấn - đọc tiếp

Ngân Bình: Như cánh lá mong manh

Không biết từ bao giờ, một ngày của anh luôn bắt đầu bằng bài hát “Một mình” của nhạc sĩ  Lam Phương. “Sớm mai thức giấc, nhìn quanh một mình… Sáng trưa khuya tối, nhìn quanh một mình… đời mong manh quá, kể chi chuyện mình. Nắng buồn cuộc tình bởi  tắt bình minh….”  Bài hát buồn da diết cho anh

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Nếu điều đó đúng

Trên chuyến xe điện buổi trưa vắng khách, ngồi đối diện với Giang là người đàn ông đeo chiếc kính đen khá to, che kín một phần ba khuôn mặt. Hình như từ lúc bước lên xe, ánh mắt ông không rời khỏi Giang -bằng trực giác Giang cảm nhận được điều đó. Và cũng

Đọc Thêm »
vĩnh biệt kim oanh

Ngân Bình: Vĩnh biệt Kim Oanh

Mang tên của một loài chim nhỏ, có giọng hót trong trẻo, nhưng Kim Oanh -người mà xưa nay tôi gọi bằng “Chị Vấn”- lại có giọng lào khào, khi nói cũng như khi cười. Tôi thích cái lào khào rất riêng của chị. Có chút hồn nhiên, có chút dí dỏm, nhất là những

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Mùa xuân phía trước

Hoa Đào – Tranh: Mai Tâm -Ông này ngộ thiệt ta. Cứ mất vợ là kêu tui. Ông là chồng của nó. Nó sợ ông như sợ cọp…. ừa! cũng đúng thôi, tại vì ông tuổi con cọp, hổng sợ sao được. Sợ vậy mà nó không nói cho ông biết nó đi đâu, còn

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Một chút yêu thương, chút lỡ làng

Tranh minh họa (Bảo Huân)            Tôi đăm đăm nhìn An An đang thả hồn theo tiếng hát rã rời,  tha thiết, phát ra từ dàn máy đặt trong góc phòng. Những giọt mưa lất phất ngoài khung cửa hình như làm cho ánh mắt của An trở nên mơ màng hơn. Ở An An, người ta

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Nếu như ngày đó…!!!!

Tranh: Bảo Huân Khi câu hỏi lặp lại đến lần thứ ba thì chị Oanh không còn giữ được sự bình tĩnh nữa. Khuôn mặt lạnh lùng với ánh mắt kiêu hãnh và nụ cười khinh mạn hằng có của chị biến mất, để lộ nguyên hình người đàn bà hung hãn chưa từng thấy.

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Bao giờ nghe tiếng chân quen

Tranh minh họa – Bảo Huân    Gặp tôi gặp trong phòng vệ sinh, Lệ kề tai hỏi nhỏ: -Bà thấy cái đám cưới này ra sao? Không hiểu rõ ý Lệ nên tôi dè dặt đáp: -Ừ!… thì … sang trọng, hoành tráng và vui nhộn. Chị ngả đầu ra phía sau, đôi mày

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Phải chi…!

      Tranh: Thanh Châu  Nửa khuya, tôi giật mình tỉnh giấc. Mắt nhắm mắt mở, tôi đi vào nhà tắm. Đưa tay đẩy cánh cửa thì nghe có tiếng thì thào ở bên trong. Lắc đầu vài cái cho tỉnh táo, tôi áp tai nghe ngóng. – Má yên tâm đi, con sống

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Chút tình vay mượn

Tranh minh họa – Diễm Hạ Lệ Giang ngồi thu mình trong bóng tối. Mỗi khi nghe tiếng gọi từ phía ngoài vọng vào “Lệ Giang!  ra đây mau”, con bé lại rút sát vào góc nhà hơn. Có tiếng nói rất khẽ, nhưng Lệ Giang không nghe được gì ngoài giọng nói có phần

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Bẽ bàng mơ ước

         Tủi thân – Tranh: Hoàng Thanh Tâm   Thưa anh Hai, Dù mới gặp nhau hồi chiều, nhưng em vẫn không ngăn được ý nghĩ viết lá thư này. Không biết anh Hai có buồn em không? Nếu có thì cho em xin lỗi, đừng giận em tội nghiệp. Em cũng không biết tại

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Cuối cùng

Ngõ vắng – Tranh: Hoàng Thanh Tâm   Cuối cùng, tôi đã đứng trước căn nhà sơn màu vôi trắng với những khung cửa sổ viền màu lam nhạt. Căn nhà nơi tôi được sinh ra và lớn lên với biết bao kỷ niệm buồn vui của thời thơ ấu.  Đưa tay lên, định bấm

Đọc Thêm »

Ngân Bình: KIẾP SAU

  Tranh: Diễm Hạ Tôi có người bạn thân lâu năm, chị rất thích hát, dù giọng hát của chị không thể “gây mê” cho bất cứ ai, vì chị không vói được tới nốt cao, cũng không đáp xuống được nốt thấp, nó cứ lơ lớ sao đó. Vậy mà lúc nào chị cũng

Đọc Thêm »