
Lặng Lẽ – Tranh: HOÀNG THANH TÂM
CHIỀU NGHIÊNG CUỘC TÌNH PHAI
Nghiêng lòng rót chữ vào đêm
Tôi nghe nhịp sóng ngỡ em tìm về
Bay trong mơ – Lọn tóc thề
Có người xanh tóc không về trong mưa.
.
Nghiêng tình nặng dấu hài xưa
Trong veo ánh mắt ban trưa đổ vàng
Nắng xuân thì – Bước sang ngang
Cỏ trên bia mộ hàng hàng chợt đau.
.
Nghiêng vai nhớ ngọn trúc đào
Mòn chân ghế cũ khi nào đã quên
Đêm mù sương – Buốt ngọn đèn
Sầu hơn phiến lá mỏng lèn chăn phơi.
.
Nghiêng đời chờ hạt cúc rơi
Những năm tháng ấy mù khơi bóng người
Còn ai hát dạo bên đời
Đem tôi về thuở ngọt lời yêu thương.
.
Nghiêng chiều tiếng vạc kêu sương
Gọi chiêng trống giục đưa hồn qua sông
Trôi trong giấc mộng vô thường
Lỡ câu lục bát bụi đường đã phai.
CHAO ÔI TÌNH NHỎ SẦU HƠN BIỂN
Có hẹn nhau về trong nắng sớm
Để thấy cúc vàng đã trổ hoa
Nhặt nụ hôn tình trong gió biếc
Mơ từng cánh lá mới lìa xa.
.
Có phải trăng xưa đầy cổ tích
Gót ngọc tay ngà em nhớ không
Tương tư thơm mãi từng trang sách
Ánh mắt vừa trao cũng đủ hồng.
.
Ngậm cọng cỏ vàng trên môi đỏ
Mơ gì màu mắt tiểu thư ơi
Lỡ đặt tim mình reo trước ngõ
Nên lòng còn nhớ tiếng thu rơi.
.
Đêm nay lá chạm không thành tiếng
Chỉ thấy nghiêng đau một dáng hình
Chao ôi tình nhỏ sầu hơn biển
Có chết cùng tôi trước bình minh?
.
Cúc dại trong vườn xưa lại nở
Sợi tóc nào rơi đỏ hoàng hôn
Ngày ấy tôi mong tình đừng lớn
Phút bình yên xanh đóa mẫu đơn.
.
Chiều mênh mông quá đầy sương trắng
Cánh nhạn bên trời có tìm nhau
Sỏi đá trăm năm còn sâu nặng
Nên thiên thu tình sớm bạc đầu.
HẠT CỎ
Ôm đàn lên đồi cao
Nhìn mây giăng xuống thấp
Gởi tình lên vì sao
Giữa thiên hà xa tắp.
.
Tìm trong ngày tháng cũ
Chuyến tàu ngược hoàng hôn
Tiếng chuông chìm mộng dữ
Rao giảng phúc âm buồn.
.
Mùi cỏ thơm xa ngái
Ngủ ngoan dưới chân em
Ngày xưa thời con gái
Mắt nai tơ rất hiền.
.
Mùa trăng xưa vàng lạnh
Rụng bên cầu viễn mơ
Mặt hồ đầy sương trắng
Chết trong nhau tình cờ.
.
Dấu chân người qua đó
Hạt cỏ buồn lẻ loi
Lời thì thầm ai nhớ
Mang theo một đời thôi.
.
Lòng khô như suối cạn
Thả nghiêng chiều trong tôi
Tình trôi hoài vô hạn
Vết thương đời ngăn đôi.
.
Hương thời gian đọng lại
Phơi áo vàng tình nhân
Tình tôi thành hạt cỏ
Ngủ vùi đến trăm năm.
NGUYỄN AN BÌNH