Quảng Tánh Trần Cầm: buổi sáng giao mùa

Người đi lặng lẽ – tranh: Lê Thánh Thư

 

dấu đầu lòi đuôi truyền thuyết thành thị con chim

hồng lạc bầy mắc kẹt năm bảy năm  ̶ ̶ ̶  thật vô tích sự

 

con chim thảng thốt kêu cứu và bay trốn về phía

đường hầm tối đen nhơ nhớp và tanh nồng khổ

 

nạn  ̶ ̶ ̶  nàng vô tâm uống ly cà-phê bình thản ngó

quanh quất bên kia đường khi vạt nắng sớm lên

 

chậm bên này đường đủ soi mói đôi mắt mất ngủ trên

khuôn mặt mỏi mệt không che dấu đôi ba cái ngáp dài

 

thật vô tích sự một ngày ngồi không nghe gió vi

vu qua đồi và ngửi mùi cà-phê nồng nàn lan tỏa

 

đời chùng xuống êm ả tận hưởng buổi sáng đầu năm

thầm lặng trân trọng từng hơi thở mong manh sương khói

 

tưởng chừng vấn vương bên từng phế tích của khu phố

đã rơi vào quên lãng sau gần nửa thế kỷ nhọc nhằn khốn khó

 

bềnh bồng tiếng hát ngợi ca xuân quê hương thanh bình

một thoáng nghe chừng tâm can tỳ phế thận đau nhói

 

gợi nhớ những cảm xúc chông chênh ngậm ngùi chới với  ̶ ̶ ̶

sóng sánh trong ảo giác mất thăng bằng buổi giao thời

 

và rồi những giọt mưa ban mai lất phất nhẹ nhàng xao xuyến

mặc con chim hồng thất lạc đâu đó khan tiếng khóc gọi đàn

 

mặc nàng thất vọng ngẩn ngơ thu xếp lại một ngày dang dở

bỏ lại chiếc áo màu fuchsia chưa đan xong bên bờ sắc không.

 

(gửi theo ngọn gió ban mai)

 

Quảng Tánh Trần Cầm 

 

 

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2022

 

Bài Mới Nhất
Search