Tiểu Lục Thần Phong: CHUYỆN THUỞ NÀO/ĐỜI DẪU PHONG TRẦN/EM VỀ…

Bên rào – Tranh: Mai Tâm

CHUYỆN THUỞ NÀO

Nửa mảnh hồn rơi ở giữa đường

Bạt ngàn đồng cỏ với đồi nương

Đến đi để lại lòng lưu luyến

Du tử đa mang chuyện lẽ thường

.

Trấn cũ hoa vàng vẫn ở đây

Trầm tư tĩnh mịch cả đêm ngày

Những toà thị chính dường cô quạnh

Trấn nhỏ đồng quê xanh  cỏ cây

.

Mở cõi người xưa nay ở đâu

Ba trăm năm lẻ đã lên màu

Nắng mưa bôi xoá hồn thương nhớ

Trang trại đường xa ơi ngẩn ngơ

.

Thiên cổ can trường những thổ dân

Đất này vốn của cựu cố nhân

Đồng cỏ hằn in chân chiến mã

Thời gian thay đổi đã phong trần

.

Lập quốc người đi chẳng thấy về

Đất trời Bắc Mỹ trở thành quê

Kẻ trước người sau bao thế hệ

Chọn lấy nơi này mơ với hoa

.

Một cõi sơn hà bát ngát sao

Bốn mùa muôn sắc đẹp nao nao

Lưu dân đã hoá lưu tình viễn

Đất cũ người nay chuyện thuở nào

ĐỜI DẪU PHONG TRẦN

Mùa đã lên rồi em biết chăng

Đêm rằm trong trẻo một vầng trăng

Chùa xa thấp thoáng làn sương  mỏng

Văng vẳng chuông ngân vọng vĩnh hằng

.

Ta ở phương trời trông cố nhân

Đời dễ phong lưu được mấy lần

Tình ơi vẫn đẹp mà đau lắm

Tháng ngày bôi xoá vẫn thanh tân

.

Một cõi sơn hà muôn sắc vương

Trong màu mắt biếc những yêu thương

Vàng gieo trong  gió người xa nhớ

Đời vốn gian nan lỡ dặm trường

.

Thế sự thăng trầm luôn đổi thay

Trời xanh vẫn mặc trắng mây bay

Đã qua rồi sẽ qua người hỡi

Chiếc lá vàng rơi ở cuối trời

.

Rong ruổi mình chơi giữa cuộc đời

Chữ tình vương vấn vẫn chơi vơi

Em ơi một kiếp dài hay ngắn

Thương lắm dù ta chẳng trọn lời

.

Quốc sự hương quê rối đủ điều

Quan quyền gây hoạ biết bao nhiêu

Nhớ câu “quốc phá” thơ đời trước

Lòng thấy phiêu diêu dưới nắng chiều

.

Mùa đã lên rồi em ở đâu

Tìm nhau trong cuộc bể dâu này

Em ơi tình vẫn chưa hề tận

Đời dẫu phong trần tâm vẫn say

EM VỀ

Em về biển hạ xôn xao

Chân trần khoả nước sóng chao ướt mình

Từ lâu tưởng ngỡ vô tình

Ai ngờ năm tháng như hình chưa quên

o0o

Em về nắng hạ mông mênh

Nhớ người chẳng rõ họ tên của người

Tươi gì hơn mắt biếc cười

Tiếc mình chẳng đặng lỡ thời đón đưa

o0o

Em về phố hạ ban trưa

Đỏ hoa phượng vĩ cho vừa tiếng ve

Ngóng người đâu dám nhắn nhe

Con tim ngấp nghé mình che chắn lòng

o0o

Em về hoa hạ tràn đồng

Cỏ xanh in vết gót hồng dạo chơi

Con quyên tha thiết hót lời

Xa nhau biết mấy mà người nhớ thương

o0o

Em về vàng hạ hoa dương

Người ngơ ngẩn giữa con đường bướm bay

Như dường nắng ngất ngây say

Nhủ thầm mình hãy còn lay lắt lòng

Tiểu Lục Thần Phong

©T.Vấn 2023

Bài Mới Nhất
Search