
Đào – Ảnh (Tác Giả gởi)
Ngựa Rừng Lạc Dấu Mùa Xuân
con ngựa chứng bỏ phố về rừng
tôi đi hỏi lối mòn lên núi
dâu, nhãn rừng thâm u không nói
lá tre gầy lan tỏa một mùi hương
.
ngựa quay đầu bên suối họp đàn
khi suốt đời gậm nhấm mảnh trăng tan
hơi hướm thả trên hoa trên cỏ
trên đất trời thay áo không gian
.
một ngày xuân họa bức ngựa rừng
tay gìa nua hóa thân trẻ dại
họa không hình buồn tôi còn mãi
đào hỏi thầm đâu gió xuân sang…?
Xuân Thư Này Gửi Cô Kiều
một ngày xuân không thấy dáng cô Kiều
đi thơ thẩn giữa hương đồng cỏ nội
tim rất mới, trái tim vừa chín tới
như thời nay văn vẻ gọi tình yêu
.
nhặt cánh hoa ngỡ mùi hương tóc thắm
lấy tâm hồn giặt giũ áo trinh nguyên
không biết được khoảng không nào có được?
những ngày sau chen chúc chữ nghiệp duyên
.
đêm trăng gầy thưa gởi mắt làm môi
tay muốn nói nhưng tay còn bỡ ngỡ
ai muốn cười, ai định kiếp không vui
Kiều thoáng gặp Đạm Tiên trong trí nhớ
.
mười lăm năm nghiệt ngã hỏi Tiên Điền?
đem lý số giải oan tình thiếu nữ
khi so tuổi ghép duyên thành chữ nợ
ba trăm năm trúc trắc chuyện ân tình…
Lâm Hảo Dũng
©T.Vấn 2024