Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG CHÍN (1)

Đêm Đà lạt – Ảnh: NTN

NHỚ NHỮNG NẺO ĐƯỜNG QUANH QUẸO NÚI

NHỚ ĐÀ LẠT LẮM NẮNG TRONG VEO 

Đã chín giờ hơn, không có nắng.  Mùa Thu ngấp nghé chẳng mùa Thu…Ngoài đường vẫn thấy bầy chim quạ, đậu xuống, bay liền…  Gió tiễn đưa…

Gió chẳng heo may, không phải gió!  Hoa vàng mấy nụ.  Vẫn còn hoa.  Mặt trời ra khỏi mây và hiện, ngày vẫn như là mới bữa qua!

Nắng đã chói chang!  Ngày đã nóng!  Hạ hồng, Thu biếc. Bé thơ ơi.  Thơ Huyền Kiêu, nhớ, ai không biết, nửa Thế Kỷ rồi… Nhớ thế thôi! (*)

Tôi cứ nghĩ mình không có tuổi dẫu từng chớp mắt biết thời gian!  Dẫu từng tay xé thêm tờ lịch, đếm tiếng lòng rơi qua tiếng chuông…

Xe bus vàng chưa chạy bữa nay.  Học trò đi học Thứ Năm này…Hàng năm bàng bạc mây trên phố, xe bus vàng trôi giữa đám mây…

Khi Mẹ và con lìa chéo áo… Tôi lìa Đất Nước cũng hao hao… Lòng tôi thơ dại, không ai thấy, tôi thấy tôi trong nỗi nghẹn ngào!

Thầy tạ các em.  Tình rất cũ.

Thầy xa các em… Đời Thiên Thu!

*

Bài thơ tôi để thơ thơ thẩn… Thơ thẫn thờ đi.  Tôi thẫn thờ.  Nhớ những nẻo đường quanh quẹo núi.  Nhớ Đà Lạt lắm, nắng trong veo…

 (*) Thơ Huyền Kiêu:  Thu biếc có chàng tới hỏi em thơ chị đẹp em đâu?

EM ƠI EM CHẮC BIẾT VÌ SAO ANH LÀM THƠ

Mặt trời bớt chói lọi… bởi mùa Thu đang về!  Chưa có mưa lê thê nhưng gió thì đã ngọt… có chút gì ươn ướt trên lá, trên tường hoa… có chút gì xót xa khi mắt người ta chớp!  

Tiếng đế giày lộp độp vì lá rụng trải đường!  Chiếc xe nhẹ như sương lướt qua con đường vắng.  Bây giờ là buổi sáng mà nắng như mông lung, một hai tiếng là cùng rồi ngày lại rực rỡ…

Em ơi… mùa Thu nhớ!

*

Bài thơ mới một nửa.  Một nửa sau… còn lâu bởi vì em trên lầu cánh cửa còn khép kín.  Thường đổi mùa trời lạnh, giấc ngủ thường kéo dài.  Đường rừng, những bước nai chưa đi đâu em ạ!  Anh nói đó, xưa quá – những ngày Thu chiến chinh!  Rừng Thu thường âm u…

“Nai cao gót lũng sương mù xuống rừng nẻo thuộc nhìn Thu mới về”(*)!.  Thơ Huy Cận hay ghê, anh ru, em ngủ tiếp…

Anh nghĩ anh đi kịp đến chân mày của em!  Đà Lạt có rừng Tiên… Vườn Bồng Lai thơm ngát.  Áo dài em bàng bạc.  Tóc dài em suối xưa… Đó là một giấc mơ hay bài thơ đã đẹp?

Em ơi chắc em biết vì sao anh làm Thơ?

 (*) Thơ Huy Cận

NGỦ TIẾP ĐI EM EM CÒN NHIỀU NHỮNG GIẤC MƠ

Trời đã mát.  Ba ngày rồi.  Thu mới.  Lá chỉ vàng mới chút chút mà thôi.  Sân vẫn đỏ, chưa có lá vàng rơi…nhưng có lẽ mặt trời rồi sẽ nguội!

Nhưng có lẽ anh sẽ nghe em nói:  “để cho em ngủ thêm chút nha anh”.  Anh muốn hôn em nhưng cúi xuống không đành, nếu mình cũng ngủ tiếp thì ngày Thu sẽ muộn…

Những con chim đã không hề ngủ nướn (*), chúng dậy rồi, chúng đang hót, vui vui. Rải cho chúng gạo ăn, có lẽ chúng cười, chúng sung sướng có người thương yêu chúng?

Tôi chạnh nghĩ nếu kéo dài đời sống bằng Tình Yêu, người ta sống bao lâu?  Sống hết hôm nay, mai, mốt bạc đầu… rồi đọc lại những bài thơ rất cũ?

Bạn biết không – nhà thơ Hàn Mạc Tử, hai mươi sáu tuổi Xuân, nhắm mắt lại, Thiên Thu… chàng không còn thơ cho những sáng sương mù,  lời cầu nguyện Mẹ Maria chỉ là cây Thánh Giá!

Cầu nguyện cho Quê Hương biết bao cái lạ thấy ở màu cờ thay đổi hết xa xưa… thấy ở công viên ghế trống chẳng ai chờ, thấy ở bờ sông sóng chồm lên con mắt!

*

Tôi vòng tay, nghe như mình chóng mặt. Tôi không nghĩ là quê nhà tôi mất, giữa ngôi nhà có bàn thờ Phật, giữa lòng người ai cũng dạ từ bi…

Tôi vòng tay sao bàn chân tôi đã đi? Những nhánh liễu rù rì ngàn ngàn năm thê thảm!  Người ta nói gì?  Xóa bầu trời u ám, gắn lên bầu trời một đóa hướng dương xanh…

Cách Mạng đã đi qua với những lũ bạc tình!  Tôi là chiến binh đành vòng tay thúc thủ.  Chuông Nhà Thờ ngân nga tiếng gió.  Và chuông Chùa, hoa cỏ đứng rung rinh…

Tôi nói với người yêu tôi không bạc tình.  Hãy nói lại đi anh:  “Em là Quê Hương Yêu Dấu”!  Anh là mưa bóng mây có một hôm hiền hậu rớt xuống lòng em nắng ấm mùa Xuân…

Nắng và mưa… Thơ chỉ muốn níu vần.  lát nữa em sẽ níu tay anh mình đi vào cõi mộng!  Vào cõi đời người ta bày cuộc sống, báo chí bày ra không thấy một bài thơ!

Ngủ tiếp đi em… em còn nhiều giấc mơ!

 (*) Thơ Hàn Mạc Tử:

“Nằm gắng cũng không thành mộng được,

Ngâm tràn cho đỡ chút buồn thôi!”.

Gắng là Nán, là Nướn… sao người ta viết Ngủ Nướng?

HÌNH NHƯ GIÓ BAY PHẤN NỤ HOA NÀO LONG LANH

Anh gửi cho em thư, sao em không hồi đáp?  Hay thư anh đi lạc? Mà nhỉ… lạc ở đâu?

Không lẽ áo qua cầu, bay qua đầu, bay mất!  Không lẽ như lời Phật, Có tức thị là Không!  Thư anh… viết mông lung như chẳng từng câu nói.  Thư anh chỉ thăm hỏi em thế nào, đơn sơ.  Thư anh… như bài thơ để bên em buổi sáng cũng như chiều lãng mạn mình ngồi trên bờ ao… thấy có con cá tràu nó trào lên đớp nắng.  Thấy mây qua để bóng… cái bóng ngày hoàng hôn!  Em nhớ không, hoảng hồn nụ hôn anh bữa nọ?  Em nhớ không, có nhớ… chiều lạnh và em… run!

Thư anh gửi mấy hôm dám nhiều hơn, Thế Kỷ.  Chắc không phải tờ giấy xếp để trong phong bì.  Mà nó là gì?  Hơi thở anh?  Tan hết?  Coi như là anh chết trong lòng em.  Vườn cau Ngoại lem lem những vì sao mọc sớm.  Lúc đó miệng em   chớm cái nụ tình vườn mơ…

Anh kể em:  Ngày xưa có vườn hoa rất đẹp, có cô Tiên mang giép, hoa nở hồng gót chân…Hồi xưa, anh bâng khuâng nghĩ vườn hoa có chủ, rồi anh đi biệt xứ, Huế ơi là nhớ thương…

Bây giờ là hoàng hôn!  Chữ Nguyễn Du, đấy nhé!  Cái vườn hoa, hoa lệ… Cái cổng vườn, phong linh!  Em ơi, anh giật mình:  Thư anh, em chưa nhận?

Hình như gió bay phấn Nụ-Hoa-Nào-Long-Lanh?

BÀI THƠ NÀY TÔI NHẮC TỚI YÊN THAO

Có lẽ cũng đã mười hôm rồi nhỉ?

Mình không thơ.  Mình chẳng có bài thơ!

Cũng tại Trời!  Ai biểu chớ không mưa?

Nắng ba tháng chưa cháy hết rừng, thật uổng!

.

Tôi nói lảng?  Tôi nói mê?  Tôi không biết ngượng

với em sao? – Người yêu quý ngọt ngào.

Anh muốn em là cờ có một ngôi sao

anh chấm dấu nặng, anh nói mình “sạo ơi là sạo”

.

Cờ ba que… hỡi ơi con sáo

nó sổ lồng nó bay sang sông!

Em dễ thương ghê!  Hồi đó má em hồng

trăng tháng Chạp có một vòng ngũ sắc!

.

Ôi câu thơ này – câu thơ đẹp nhất

Rồi cả bài thơ, em có thật của anh…

Của một thời tóc xanh…

Long lanh long lanh hai con mắt!

.

Anh tưởng tượng em:  Một Người Không Biết Mặt,

không biết tên – chỉ biết em-tuyệt-vời

Em chưa bao giờ đi có một đôi

em trinh nữ, nụ hoa cười chúm chím!

.

Ít có họa sĩ nào ưa dùng màu tím,

chỉ có một nhà thơ thấy tím gọi Trời Ơi!

“Tim tím khung cầu tim tím núi

Trời ơi!  Nhiều tím quá em ơi!”

*

Nhà thơ Yên Thao nghe nói chết bên đồi

hoa lau nở khi người thơ hết thở,

hoa lau nở cho muôn đời muôn thuở,

gió rì rào thì thào nao nao nao nao…

.

Bài thơ này, anh nhắc tới Yên Thao,

anh nhớ em, cái thuở nào em-áo-tím

dốc Bà Trưng em thành kỷ niệm:

Đà Lạt của anh… suối tóc em dài…

Trần Vấn Lệ

Bài Mới Nhất
Search