T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

thơ trần vấn lệ

Nguyễn Thiên Nga: M Ở  C Ử A  N H Ì N  T H Ơ

Một ngày, một ngày bình yên sau bao ngày giông bão. Tôi lạc vào vườn của Nhà Thơ Trần Vấn Lệ, một khu vườn Cổ tích – vườn cổ tích dành cho người lớn, chỉ còn sót lại chút nắng cuối ngày và chiều lên mênh mang sương khói … Lặng lẽ với thơ của

Đọc Thêm »

Trần Vấn Lệ: Tiếng Thơ/Những Bài Thơ Của Lệ/Tưởng Tượng Em Trong Phố Đà Lạt Mình Mưa Bay

Tiếng Thơ Thành phố nơi tôi ở / sông, suối đều cạn, khô.  Tuy nhiên những cái hồ, nước vẫn đầy, bạn ạ. Nước không dành cho cá / mà nước dành cho chim!  Bạn đừng nhé nổi điên / nghe tôi nói…kỳ cục! Thành phố im phăng phắc.  Nắng răng rắc lá rơi.  Nắng

Đọc Thêm »

Trần Vấn Lệ: Trăng Thơ

Bạn hứa tặng cho tôi Một Tập Thơ Đẹp Lắm.  Tôi còn thấy Tin Nhắn:  Anh đến nhé, tôi đưa… Tôi đến.  Một buổi trưa.  Cửa cài:  Xin lỗi Vắng!  Tôi nghĩ mình đến chậm, hẹn lòng mai, Buổi Mai. Một cái ấm được cài thay cái bảng Đi Vắng.  Thế là tôi vẫn chậm

Đọc Thêm »

Trần Vấn Lệ: Đi Tìm Cái Bơ Vơ/Hôn Em Làn Tóc Mượt Nắng Sài Gòn Chải Xanh/Bài Thơ Này Bất Biến Tình Anh Thương Nhớ Em

Đi Tìm Cái Bơ Vơ Cây đào, thế là hết – không còn trái nào đâu!  Tôi tìm tòi thật lâu, không còn trái nào cả! Bây giờ là mùa Hạ, đào kết trái mùa Xuân, sau ba tháng chín hồng…và sang mùa dưa hấu! Thương quá con bướm đậu, nó cũng vừa bay đi…Nó

Đọc Thêm »

Trần Vấn Lệ: Mưa Trên Đèo Bảo Lộc

Mưa trên đèo Bảo Lộc, xe chạy như mò đường, không thấy rừng trong gương / chỉ là mưa trước mặt… Vườn Nam Nhi mù, khuất.  Núi, đồi, đường nối đuôi.  Mưa,  nước chảy về xuôi, vài chiếc xe lội ngược… Nam Mô A Di Phật…chùa Phương Lâm hiện ra, trước chùa mấy chùm hoa

Đọc Thêm »

Trần Vấn Lệ: Cái Mùi Sài Gòn

Nhiều khi tôi nhớ quá / cái mùi-của-sài-gòn /  cái mùi thúi, mùi thơm, cái mùi của cống rãnh… Tôi không thấy ai tránh / cái mùi-của-sài-gòn / mà…hình như rất thương / cái mùi chưa ai tả! Ờ nhỉ, nghĩ cũng lạ / người ta chen lấn nhau / không ai hỏi “anh sao,

Đọc Thêm »
Lưu Trữ