T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

gcnr

Ngân Bình: Vĩnh biệt Kim Oanh

Mang tên của một loài chim nhỏ, có giọng hót trong trẻo, nhưng Kim Oanh -người mà xưa nay tôi gọi bằng “Chị Vấn”- lại có giọng lào khào, khi nói cũng như khi cười. Tôi thích cái lào khào rất riêng của chị. Có chút hồn nhiên, có chút dí dỏm, nhất là những

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Mùa xuân phía trước

Hoa Đào – Tranh: Mai Tâm -Ông này ngộ thiệt ta. Cứ mất vợ là kêu tui. Ông là chồng của nó. Nó sợ ông như sợ cọp…. ừa! cũng đúng thôi, tại vì ông tuổi con cọp, hổng sợ sao được. Sợ vậy mà nó không nói cho ông biết nó đi đâu, còn

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Một chút yêu thương, chút lỡ làng

Tranh minh họa (Bảo Huân)            Tôi đăm đăm nhìn An An đang thả hồn theo tiếng hát rã rời,  tha thiết, phát ra từ dàn máy đặt trong góc phòng. Những giọt mưa lất phất ngoài khung cửa hình như làm cho ánh mắt của An trở nên mơ màng hơn. Ở An An, người ta

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Nếu như ngày đó…!!!!

Tranh: Bảo Huân Khi câu hỏi lặp lại đến lần thứ ba thì chị Oanh không còn giữ được sự bình tĩnh nữa. Khuôn mặt lạnh lùng với ánh mắt kiêu hãnh và nụ cười khinh mạn hằng có của chị biến mất, để lộ nguyên hình người đàn bà hung hãn chưa từng thấy.

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Bao giờ nghe tiếng chân quen

Tranh minh họa – Bảo Huân    Gặp tôi gặp trong phòng vệ sinh, Lệ kề tai hỏi nhỏ: -Bà thấy cái đám cưới này ra sao? Không hiểu rõ ý Lệ nên tôi dè dặt đáp: -Ừ!… thì … sang trọng, hoành tráng và vui nhộn. Chị ngả đầu ra phía sau, đôi mày

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Phải chi…!

      Tranh: Thanh Châu  Nửa khuya, tôi giật mình tỉnh giấc. Mắt nhắm mắt mở, tôi đi vào nhà tắm. Đưa tay đẩy cánh cửa thì nghe có tiếng thì thào ở bên trong. Lắc đầu vài cái cho tỉnh táo, tôi áp tai nghe ngóng. – Má yên tâm đi, con sống

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Chút tình vay mượn

Tranh minh họa – Diễm Hạ Lệ Giang ngồi thu mình trong bóng tối. Mỗi khi nghe tiếng gọi từ phía ngoài vọng vào “Lệ Giang!  ra đây mau”, con bé lại rút sát vào góc nhà hơn. Có tiếng nói rất khẽ, nhưng Lệ Giang không nghe được gì ngoài giọng nói có phần

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Bẽ bàng mơ ước

         Tủi thân – Tranh: Hoàng Thanh Tâm   Thưa anh Hai, Dù mới gặp nhau hồi chiều, nhưng em vẫn không ngăn được ý nghĩ viết lá thư này. Không biết anh Hai có buồn em không? Nếu có thì cho em xin lỗi, đừng giận em tội nghiệp. Em cũng không biết tại

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Cuối cùng

Ngõ vắng – Tranh: Hoàng Thanh Tâm   Cuối cùng, tôi đã đứng trước căn nhà sơn màu vôi trắng với những khung cửa sổ viền màu lam nhạt. Căn nhà nơi tôi được sinh ra và lớn lên với biết bao kỷ niệm buồn vui của thời thơ ấu.  Đưa tay lên, định bấm

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Tả tơi nhung lụa

Tranh (Diễm Hạ)          -Mẹ cho con nói. -Thôi! vậy là đủ rồi. Cám ơn cô đã cho tôi hiểu rõ số phận vô duyên, bạc bẽo của tôi. Hơn hai mươi năm vất vả, cực nhọc nuôi cô khôn lớn, rồi gả cô vào nơi nhà cao cửa rộng, giàu sang phú quý, bây

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Tết tới nơi

Cháu ngoại cưng – Ảnh: Đặng Hiếu Sinh -Ông biết không, bà nhà ông hồi này ghê gớm lắm đấy! Ông Luân suýt chút nữa là tròn mắt, hấp tấp tra hỏi “Ghê gớm chuyện gì?”. Nhưng may mắn, ông đã kịp thời dừng lại và đôi mắt lá răm chưa kịp đổi sang hình

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Bí mật của nàng

Tình Yêu – Tranh: Diễm Hạ 1.- Tháng trước, chàng tình cờ đọc được nhật ký của nàng. Chiều hôm ấy…. có lẽ, ngay lúc đang hí hoáy trên trang giấy, thì bất ngờ… nàng phải quăng bút, tông cửa chạy vào nhà vệ sinh vì một lý do (!!!) nào đó. Phần chàng, cũng

Đọc Thêm »
Lưu Trữ