truyện

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: Rối lòng

Sóng – Tranh: THANH CHÂU Đã hơi thức giấc nhưng Tứ chủ ý giữ mắt mình khép. Một tay lần trên mặt nệm dưới mền dù. Tìm gì? Tìm ai?  Không còn thân nhiệt nào hết. Cái mơ màng còn sót tan mau. Chắp tay lại kẹp giữa hai đùi, nghe nửa người ê ê…

Đọc Thêm »

Hoàng Thị Bích Hà: TẤM LÒNG TRUNG TRINH

Hình (Tác Giả gởi) Chị Hương đẹp lắm! Một vẻ đẹp đài các sang trọng của một giai nhân xứ Huế. Dáng người dong dỏng cao, thanh thoát, nước da trắng hồng, mái tóc óng mượt buông lơi xỏa sau bờ vai tròn. Đặc biệt chị có đôi mắt rất có hồn, đẹp và yên

Đọc Thêm »

Hoàng Thị Bích Hà: “TRÂU ĂN MỘT ĐỒNG MÀ CON ĐÓI CON NO”

Ảnh (Tác Giả gởi) Như Nguyệt là hàng xóm của tôi. Con trai chị- cháu Phạm Thành Phong vừa nhận được giấy báo trúng tuyển vào lớp kỹ sư chất lượng cao của trường Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Cả nhà vui mừng khôn xiết. Riêng Như Nguyệt, mừng đến nỗi

Đọc Thêm »

Hoàng Thị Bích Hà: HÔN NHÂN MỘT THUỞ TRẦN AI

Ảnh (Tác Giả gởi) Biển Nha Trang có những ngày lặng gió. Nước trong xanh. Nhưng cái lặng ấy không phải lúc nào cũng bình yên. Có những cơn sóng được giấu rất sâu. Cuộc đời Thục Nhi cũng vậy. Nhi sinh ra trong một gia đình viên chức, nề nếp ở thành phố Nha

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: DỄ GÌ QUÊN

Ảnh (Tác Giả gởi) Nhà ông Bill ở Fairfax, trong một khu rừng cây cao dày đặc được giữ như vậy vì thế đất ở đây nhiều đồi; nhà nào cũng có đường dẫn vô sâu cả trăm thước, cột thùng thư trồng ngoài mé lộ. Đường nhỏ mà ẹo qua ẹo lai, uốn lượn

Đọc Thêm »

Hoàng Thị Bích Hà: CHỊ NU

Ảnh (minh họa – Tác Giả gởi) Chị Nu là hàng xóm của tôi ở quận Hải Châu, TP Đà Nẵng. Chị Nu bằng tuổi chị Ba. Hồi đó tôi mười tuổi, chị Ba tôi mười bảy, còn chị Tư mười lăm. Hai người chị của tôi và chị Nu thường chơi với nhau: lúc

Đọc Thêm »

Ngân Bình: XÌ DẦU

Tranh Minh Họa: BẢO HUÂN Ðến bây giờ tôi mới thấm thía câu nói của thằng bạn khi vừa đặt chân xuống phi trường để bắt đầu cuộc sống mới trên vùng đất tự do và văn minh nhất thế giới “Xin chúc mừng cho gia đình mày và chia buồn riêng với mày đã

Đọc Thêm »

Lãng Thanh: QUÁN BAR LUST

Alone – Tranh: Sukhasyan (Nguồn: www.etsy.com) Khu phố vô cùng ồn ào náo nhiệt, dân chơi và khách du lịch dập dìu lả lướt nhìn ngó bốn bên, bọn cò mồi chèo kéo gọi mời thô bạo…Những dàn đèn led đủ sắc màu nhấp nháy, sự kích động cực độ của dàn âm thanh chơi

Đọc Thêm »

Hoàng Thị Bích Hà: BÔNG “CẨM TÚ CẦU” GIỮA GIÓ ĐỜI

Tranh: Lâm Đức Mạnh Ở miền sông nước Hậu Giang, nơi những con rạch nhỏ lặng lẽ chảy qua vườn dừa, vườn khóm, người ta vẫn nhớ về một cô gái có nụ cười “tỏa nắng” như nắng tháng Ba phương Nam. Cô tên là Mai Thị Ngọc Linh. Hồi còn đi học, Ngọc Linh

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: VŨNG NƯỚC XOÁY

Âm Vang – Tranh: THANH CHÂU “chiều cuối năm không gian như khóc…” là một câu hắn đọc đâu đó. Chiều cuối năm trong trại lao động dám có đứa không khóc mà đột nhiên bung chạy thẳng ra cổng chính. Súng nổ chỉ thiên hay nhắm mục tiêu di động là tùy vệ binh

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: NHỮNG CÁNH HOA NGHIÊNG

Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau – Tranh: THANH CHÂU “- Nhìn con gái, mày không phân biệt được nịt ngực với áo lót nhưng mày đã yêu rồi đó, Hóa à! cô Mai nào đó. …bây giờ cổ vô Sài Gòn học… Theo tao, quên đi. Chưa ai tỏ tình hết, chưa hẹn

Đọc Thêm »

Lãng Thanh: NGƯỜI YÊU SÀI GÒN

Tranh: Daniel Ansel Tingcungco (Nguồn: saigoneer.com) Cạp miếng pizza Papa John ngon tuyệt cú mèo, cái món ăn khoái khẩu của Tim, miệng nhai ngấu nghiến còn lòng thì phơi phới muốn bay lên vì công ty mới thưởng một tuần lương. Tụi thằng Leyton, Andrew, Jonathan…cũng đang sung sướng nên cười giỡn như giặc

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ