truyện

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: DỄ GÌ QUÊN

Ảnh (Tác Giả gởi) Nhà ông Bill ở Fairfax, trong một khu rừng cây cao dày đặc được giữ như vậy vì thế đất ở đây nhiều đồi; nhà nào cũng có đường dẫn vô sâu cả trăm thước, cột thùng thư trồng ngoài mé lộ. Đường nhỏ mà ẹo qua ẹo lai, uốn lượn

Đọc Thêm »

Hoàng Thị Bích Hà: CHỊ NU

Ảnh (minh họa – Tác Giả gởi) Chị Nu là hàng xóm của tôi ở quận Hải Châu, TP Đà Nẵng. Chị Nu bằng tuổi chị Ba. Hồi đó tôi mười tuổi, chị Ba tôi mười bảy, còn chị Tư mười lăm. Hai người chị của tôi và chị Nu thường chơi với nhau: lúc

Đọc Thêm »

Ngân Bình: XÌ DẦU

Tranh Minh Họa: BẢO HUÂN Ðến bây giờ tôi mới thấm thía câu nói của thằng bạn khi vừa đặt chân xuống phi trường để bắt đầu cuộc sống mới trên vùng đất tự do và văn minh nhất thế giới “Xin chúc mừng cho gia đình mày và chia buồn riêng với mày đã

Đọc Thêm »

Lãng Thanh: QUÁN BAR LUST

Alone – Tranh: Sukhasyan (Nguồn: www.etsy.com) Khu phố vô cùng ồn ào náo nhiệt, dân chơi và khách du lịch dập dìu lả lướt nhìn ngó bốn bên, bọn cò mồi chèo kéo gọi mời thô bạo…Những dàn đèn led đủ sắc màu nhấp nháy, sự kích động cực độ của dàn âm thanh chơi

Đọc Thêm »

Hoàng Thị Bích Hà: BÔNG “CẨM TÚ CẦU” GIỮA GIÓ ĐỜI

Tranh: Lâm Đức Mạnh Ở miền sông nước Hậu Giang, nơi những con rạch nhỏ lặng lẽ chảy qua vườn dừa, vườn khóm, người ta vẫn nhớ về một cô gái có nụ cười “tỏa nắng” như nắng tháng Ba phương Nam. Cô tên là Mai Thị Ngọc Linh. Hồi còn đi học, Ngọc Linh

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: VŨNG NƯỚC XOÁY

Âm Vang – Tranh: THANH CHÂU “chiều cuối năm không gian như khóc…” là một câu hắn đọc đâu đó. Chiều cuối năm trong trại lao động dám có đứa không khóc mà đột nhiên bung chạy thẳng ra cổng chính. Súng nổ chỉ thiên hay nhắm mục tiêu di động là tùy vệ binh

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: NHỮNG CÁNH HOA NGHIÊNG

Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau – Tranh: THANH CHÂU “- Nhìn con gái, mày không phân biệt được nịt ngực với áo lót nhưng mày đã yêu rồi đó, Hóa à! cô Mai nào đó. …bây giờ cổ vô Sài Gòn học… Theo tao, quên đi. Chưa ai tỏ tình hết, chưa hẹn

Đọc Thêm »

Lãng Thanh: NGƯỜI YÊU SÀI GÒN

Tranh: Daniel Ansel Tingcungco (Nguồn: saigoneer.com) Cạp miếng pizza Papa John ngon tuyệt cú mèo, cái món ăn khoái khẩu của Tim, miệng nhai ngấu nghiến còn lòng thì phơi phới muốn bay lên vì công ty mới thưởng một tuần lương. Tụi thằng Leyton, Andrew, Jonathan…cũng đang sung sướng nên cười giỡn như giặc

Đọc Thêm »

Đặng Xuân Xuyến: PHÙ DU

Tranh: Iuliia Bondar (Ukraine) (Nguồn: www.saatchiart.com) 1. Điện thoại réo. Là số lạ, hắn không nghe. Chuông đổ dài inh ỏi đến chục cuộc, điếc tai, hắn mới chịu nhấc máy. Vừa mới: – “Vâng. Tôi đây…” đã nghe chát chúa phía đầu dây bên kia: – Đang vần con nào mà mãi mới chịu

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: Đi Chơi Tết

Ông Ba ngồi trên ghế xe xích lô hút thuốc nhìn phía mấy xe lam. Chỉ 20, 30 phút là có một chuyến đầy khách xuất phát, không như những ngày khác đợi khách hơn cả tiếng chưa đầy. Mồng Một Tết mà, người ta đi Ninh Hòa, hay xa như Nha trang để chúc

Đọc Thêm »

Ngân Bình: TÌNH XUÂN

Ảnh: NTN Đang lơ mơ ngủ, Anh giật mình vì những ngón tay nghịch ngợm khều nhẹ vào lòng bàn chân. Đưa tay dụi mắt, Anh nhìn thằng cháu nội đang khúc khích cười rất đáng yêu. -Kiên, lại phá phách gì nữa đây? Thằng bé khoe hàm răng trắng tinh trên khuôn mặt đen

Đọc Thêm »

Phạm Hồng Ân: LÁC ĐÁC XUÂN RƠI

Tặng Vật Mùa Xuân – Tranh: HOÀNG THANH TÂM Tôi ngồi bất động trong phòng sinh hoạt, rướn cổ nhìn ra con đường. Mưa lất phất, lất phất. Những giọt mưa gõ nhẹ vào kính cửa kêu coong coong, coong coong. Mưa nhểu xuống kính, chảy dài, ràn rụa như giọt nước mắt của tên

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ