truyện

TIỂU LỤC THẦN PHONG: THẦN NÚI VÀ THẦN NƯỚC

Lũ Lụt – Tranh: Anil Nene (Nguồn: anil-nene.pixels.com) Sơn cung hoang tàn và đổ nát, bùn đất ngập ngụa khắp nơi, mái sập tường xiêu, bao nhiêu đồ đạc bị chôn vùi hoặc cuốn theo dòng nước dữ. Sơn Tinh mặt mày buồn thảm nhìn ngọn núi sạt một mảng lớn, rừng cây trơ trụi

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: “Hoàng tử bé”

Nhà Tứ là villa nhỏ giữa lô đất rộng. Trước hiên có bông giấy đủ màu, hai bên và phía sau trồng mãng cầu, ớt, mai tứ thời… một cây trứng gà, mấy cây chùm ruột. Phòng ngủ rộng, cả nhà Tứ ngủ ở đó, chỉ u già muốn ở nhà ngang. Giang sơn của

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: Mùi

Thôi Nhé Em Về – Tranh: THANH CHÂU Hóa đạp xe về tới nhà trọ, cửa các phòng đóng, phòng khách dùng chung cũng tối đen; mới mấy giờ mà mọi người đã đi ngủ. Vô phòng trút giày mũ, áo quần ngoài; cái nào cũng ẩm, hôi; đã mấy bận khô ướt trong hai

Đọc Thêm »

NGUYỄN AN BÌNH: CÒN XANH BÓNG NÚI

     Tình Chôn Cuối Phố _ tranh: THANH CHÂU Thắm nhìn ra ngoài hiên, mặt trời đã đứng bóng từ lâu và đang chuyển dần về phía tây, xa xa có thể thấy bóng của những dãy núi vùng Thất Sơn chập chùng xanh thẫm, áng chừng cũng đã 4 giờ chiều rồi cũng nên

Đọc Thêm »

Hoàng Thị Bích Hà: CÓ MỘT NGƯỜI PHỤ NỮ NHƯ THẾ!

Tranh (Tác Giả gởi) Tôi gặp chị trong một dịp tụ họp cà phê ăn sáng với nhóm thi hữu văn chương tại thành phố HCM. Đó là chị Ngọc Mai với khuôn mặt đẹp, dáng người nữ tính, đôi mắt long lanh sáng đẹp như hút hồn người đối diện. Tên đẹp, người đẹp,

Đọc Thêm »

Đặng Kim Côn: THẾ KỶ NÀO

Xa Vắng (1920) – Tranh: Salvador Dali (Nguồn: www.wikiart.org) Chiếc xe khách Daklak- Đà Nẵng bất chợt chết máy trườn vào lề, hơn bốn mươi hành khách uể oải bước xuống ngơ ngác làm quen với cảnh quan chung quanh. Bác tài và phụ xe sau khi xem xét máy móc báo với mọi người,

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: Nhớ hay quên

Cõi Người Ta (5) – Tranh: THANH CHÂU Emma và John đánh xe đưa Niên vô LAX để tiễn Niên đi Việt Nam. Vé một chiều là ý kiến của Emma “để muốn về sớm hay ở lại luôn”. Niên nghe theo vì thực lòng không biết mình muốn gì. Có phải chỉ vì đêm

Đọc Thêm »

Đặng Kim Côn: SAY MỘNG

Âm Vang – Tranh: THANH CHÂU Người có mặt bên tôi khi tôi tỉnh dậy là đứa em gái mười chín tuổi của tôi. Tôi hiểu là vợ tôi đang lo cho con nhỏ ở nhà. Tôi cựa mình nhưng toàn thân tôi rơi vuột ra khỏi sự điều khiển của ý thức. Tôi bất

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: Năm Trăm Dặm

ĐÀ NẴNG — 1972: Một lính Mỹ tuần tra trong rừng rậm gần Đà Nẵng (Ảnh: David Hume Kennerly) Chiều xuống, cây lá bớt xào xạc; Emma nhìn chung quanh, không còn việc gì cần làm, bữa tối sẵn sàng trên bếp. Nghĩ đến đi tắm, chợt nghe tiếng ghi-ta phía trên nhà kho, ai

Đọc Thêm »

Tiểu Lục Thần Phong: GÃ KHÁCH LÀNG CHƠI THANH LỊCH

Đêm Hồng – Tranh: THANH CHÂU Anh đèn vàng vọt nhợt nhạt tỏa ra từ góc phòng chỉ đủ nhận dạng chứ không thể nhìn rõ chi tiết đường nét. Ánh sáng dường như cũng uể oải hắt hiu một cách miễn cưỡng. Mùi bồ đà nồng nồng khét khét nhưng dư vị ngọt đặc

Đọc Thêm »

Đặng Kim Côn: ĐÊM SÂU

Kiếp Khác – Tranh: THANH CHÂU Người đàn ông quay lưng lại nhìn theo tay một nhân viên soát vé ở cổng vào võ đài, cách đó chừng năm, bảy mét, giữa đám khán giả chờ vào cổng, hoặc đang mua vé, hoặc đang đứng tốp năm tốp ba nói chuyện. Một thiếu nữ đứng

Đọc Thêm »

Vũ Thất: NGÔI SAO SÀI GÒN

Ảnh: (Nguồn: honhuhai.wordpress.com/) Sau khi vừa ý với độ đắng của ly cà phê, tôi bước về chiếc máy tính, người bạn thân thiết mỗi ngày. Vừa ngồi lên ghế, tay vừa chạm nút “ON” tôi chợt nhận ra một phong thư trên bàn. Nét chữ viết tay xa lạ hiện rõ dòng chữ: “Kính gửi

Đọc Thêm »
Search
Lưu Trữ