Tranh: J.Bello Studio (Nguồn: www.icanvas.com)
KHI NHỚ CÁI LƯỢC NGÀ
NGƯỜI TA CẦM CHẢI NẮNG
Sáng sớm lạnh một chút,
mặt trời lên, tan ngay!
Thế là thêm một ngày
chắc là không mưa gió…
.
Nói để thương hoa cỏ
nước giới hạn, buồn thôi!
Chỉ có đợi ông Trời!
Có lẽ Trời vô cảm?
.
Ờ mà tại sao nắng
mùa Hè nóng quá chừng?
Khác hẳn với mùa Đông
nắng… là cây nước đá!
.
Tôi… buồn buồn hay thả
những ý nghĩ trẻ con!
Cũng biết nắng thì giòn
tiếng cười thời thanh thản…
.
Giòn… cả khi lãng mạn
nhớ ai… không biết ai!
Đời có nhiều buổi mai
thấy mình vô tích sự!
.
Gió mưa của trời chứ?
(Nguyễn Bính nói vậy mà) *
Chỉ mong mỗi ngày qua
Bốn Mùa Thơ Tôi Có!
*
Vọc chơi bài thơ nhỏ
thả giữa trời bao la…
Lại nhớ cái lược ngà
ai đó cầm chải nắng!
.
Ở với nhau không đặng
Thương… Thương Hoài Ngàn Năm!
Lát nữa có bóng râm
Nắng đâu còn… sao nữa?
.
Sao trên trời… muôn thuở!
Sao trên cờ…hằng hà…
“Tôi đi không thấy phố thấy nhà
chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ!” **
(*) Thơ Nguyễn Bính: “Gió mưa là bệnh của trời, tương tư là bệnh của tôi yêu nàng”.
(**) Thơ Trần Dần thời Nhân Văn Giai Phẩm, 1958.
MÙA HẠ ĐANG ĐI QUA
CHẦM CHẬM MÀ ĐÁNG NHỚ
Ngày thứ năm mùa Hạ… Cali nắng tưng bừng. Nhiều cô gái má hồng che khẩu trang tránh nắng!
… mà chạy trời sao đặng? Nắng vẫn đổ xuống vai. Ai có mái tóc dài… hình như nắng ve vuốt?
Chuông Giáo Đường rắc phước trải dài những phố hoa. Cali rất mặn mà, điệu đà con bướm lượn…
Tôi ưa nhìn hoa bướm… mà ghét ai bướm hoa. Nhớ ai đó có thơ: “Tôi thất tình đi hôn lá hoa, bước lang thang giữa xứ sương nhoà…(*)”. Nghe rất là thiết tha mà xót xa từng chữ! Bao nhiêu người xa xứ lang thang như thất tình: “Tình yêu Non Nước mình! Tình thương Cha thương Mẹ!”.
Tôi đang cà phê ké với bạn quán bên đường. Hai đứa nhìn hai phương – Phương lòng, ai cũng có…
*
Phương lòng bạn chắc gió? Phương lòng tôi chắc mưa? Hai đứa cầm muỗng khua: Đáy ly không em hiện! (**)
Quang Dũng trong thời chiến không hề biết nơi đây, bầu trời dẫu nhiều mây, Cali nắng bát ngát…
Ơi ai hồn đi lạc, về đây với chúng tôi: Chúng ta có chỗ ngồi: Cà phê đen hay đá?
Không cần uống gì cả, chúng ta mua chỗ thôi… nhìn con gái phơi phơi áo dài năm mười bảy…
(*) Tác giả: Kiều Thệ Thuỷ.
(**) Thơ Quang Dũng: “Thoáng hiện em về trong đáy cốc, nói cười như chuyện một đêm mơ…”.
LÀM THƠ NHƯ TAGORE
Cali rất ít mưa,
cả năm chỉ mười trận.
mười một tháng là nắng
nắng suốt cả mùa Đông!
.
Cali nơi nhớ nhung
nên cỏ cây rất mượt
như tóc người được vuốt,
được chải bằng lược ngà…
.
Cali ở, khó xa,
mà xa, thì trở lại
chắc vì những cô gái
“cánh tay tròn như cánh chim”? (*)
.
Cali chắc chỉ quên
khi mình chết hỏa táng!
Nghĩa trang giờ quạnh vắng
ít người thăm như xưa…
.
Cali nhiều Nhà Thờ,
nhiều ngôi Chùa rất đẹp,
nên người ta lễ phép
chào nhau dù không quen!
.
Tôi viết được chữ M
nhờ Cali này, đó!
Nhiều bài thơ tôi mở:
“M à M à ơi…”…
.
Tổ Quốc thì xa xôi
M gần bên, tôi giấu.
Tôi hốt nắng tôi nấu
Trái Tim Tôi Dâng Em!
(*) Thơ Hoàng Trúc Ly:
“Sáng nay con gái đâu nhiều quá,
Những cánh tay tròn như cánh chim!
SIẾT TAY RỒI CŨNG XA
BUỘC CHĂNG TÀ ÁO GIÓ
Xưa, người về thiên cổ
còn có mộ để thăm.
Nay thời đại canh tân
hết thấy nhau là hết…
.
Xưa tình thương mới thiệt
với hai chữ Trường Tồn.
Nay một thoáng mù sương
bay qua là Vĩnh Biệt!
.
Triệu triệu người dân Việt
đi tự giữ lấy hồn
bao xác nằm đảo hoang
một chữ Còn, ai nhớ…
.
Quê Hương là cổ độ
cái bóng thuyền bập bềnh
Về, một xíu nắng lên
lát nữa rồi… đêm xuống!
.
Sống thấy nhau ngường ngượng,
Thác, bình tro Chùa nào?
Chúa, Phật trong chiêm bao
nước mắt trào… thôi kệ!
.
Sống, Thác nằm trong nghĩa
Chia tay là luyến lưu…
Cách nào cũng giã từ
Cách nào cũng ngăn cách…
.
Lội qua một con rạch
hay đứng đếm nhịp cầu
chúng ta rồi đi đâu
mà hoàng hôn sóng nổi?
.
Còn sống thì còn nói
Thác rồi mây bay qua…
Siết tay rồi cũng xa
Buộc chăng tà áo gió?
AI CŨNG CÒN CHÚA PHẬT
CHIỀU CHIỀU NGHE TIẾNG CHUÔNG
Có một đêm Giáng Sinh
trăng Rằm tròn thật đẹp.
Lâu rồi. Tôi quên mất
Noel đó năm nào…
.
Đêm nay, thật duyên sao
Sinh Nhật tôi, trăng Nguyệt
hứng giọt sương xanh biếc
tôi thấy trăng long lanh…
.
Tôi hiểu biếc là xanh,
Nguyệt là Trăng, một nghĩa
giống hai chữ Cố Lý
là Cố Hương… dễ thương!
.
Bốn mươi năm tha hương
tôi vẫn còn Trời Đất
ai cũng còn Chúa Phật
chiều chiều nghe tiếng chuông…
*
Đà Lạt à đêm sương
trăng kìa trên đỉnh núi
ai đi múc nước suối
nấu ấm trà ngó trăng…
.
Ai vạch rừng đi thăm
một người tình thiên cổ?
Tôi nhớ bà Tương Phố
Giọt mù sương Prenn…
.
Em à anh nhớ em
một đêm sương Đà Lạt
hoa vệ đường thơm ngát
áo em vàng trăng xanh…
.
Ai biểu em long lanh
hỡi vầng trăng phố Nguyệt?
Ở đây chùm hoa tuyết
nở trên cành Linh Lan…
.
Ngày xưa có gã từ quan
lên non tìm động hoa vàng… rồi sao? (*)
(*) Thơ Phạm Thiên Thư:
“Ngày xưa có gã từ quan
Lên non tìm động hoa vàng ngủ say.”.
NO SMOKING THANKYOU
Người đàn ông hút thuốc… là chuyện rất bình thường! Người đàn bà hút thuốc, thấy là thấy vương vương…
Vương vương là có nhớ: ai tròn đôi mắt đó. Ai cái nụ môi hồng. Khói thuốc khi vẽ vòng, có khi tan theo gió… Có khi xanh đám cỏ, có khi vàng nhánh hoa… Có khi cũng nhớ nhà – nhớ quê nhà mình biệt!
Một trăm triệu người Việt, năm chục triệu vo vê… điếu thuốc và ngày về: “một là ra nghĩa địa, hai được thấy cố lý không còn là… bốn phương! Không còn là đại dương, không còn là nước mắt…”.
Có nhiều người thật ác ghét những người tha hương, không thích người cô đơn khi người đó hút thuốc! Tất cả tình thân thuộc kể từ nay chia tay…
Tôi thì tôi-nhớ-ai bật que diêm mồi thuốc, hít mùi thơm vào ngực thả làn hương khói sương… Tôi nhớ và vương vương cũng nhiều năm, có lẽ, người đó đã thành Mẹ… nỡ nào khi ru con?
Thuốc dù thuốc thật thơm, thật mắc tiền cũng bỏ. Người đó là người đó… người đó thơ là thơ… mỗi khi tôi lơ mơ nhớ làm sao! Ai biết!
*
Có một hôm, thật đẹp. Ai kìa thả khói bay… Tôi đứng vòng hai tay nhìn nhành cây gió chạm, nhìn bầu trời xam xám, nghe lòng như sắp mưa!
Có ai cắn câu thơ mà nuốt buồn không nhỉ? Có ai thương chưa phỉ rồi lang thang bờ sông?
“Sáng nay trên bờ sông / thấy em bên khung cửa / mây trắng trôi tần ngần / tóc em vàng một nửa / ta nhìn xa chợt nhớ / trăng mùa Thu năm nao / soi bóng người bên cửa / lòng bỗng dưng nghẹn ngào… Vì sao ta thương nhớ? Bởi vì quá nhớ thương! Dòng sông trôi thê lương…”. (*)
Thơ Thế Viên dễ thương! Tôi nhớ người đã chết!
(*) Thế Viên / Hồ Thế Viên, giáo sư các trường Phan Bội Châu Phan Thiết, Nguyễn Đình Chiểu Mỹ Tho, từ năm 1956. Nghe nói đã mất sau thời gian Tập Trung Cải Tạo.
EM THOÁNG HIỆN VỀ
TRONG ĐÁY CỐC
NÓI CƯỜI NHƯ
CHUYỆN MỘT ĐÊM MƠ (*)
Em nói: “Đây, Hà Nội
anh có cảm tưởng sao?
Và em nữa, thế nào?
Anh yêu hay anh ghét?”.
.
Tôi đáp: “Giờ chưa biết.
Chưa thấy Hồng Hà sâu
bằng chiều cao ngôi lầu
năm bảy tầng không nhỉ…
.
Mới có mười Thế Kỷ,
Hà Nội giống bài thơ
chứa rất nhiều ước mơ
… giống em… như giấc mộng!”.
.
Hình như nàng hy vọng
tôi đáp một tiếng thôi:
“Đẹp” để cho nàng cười.
Ôi miệng nàng xinh quá…
.
Tôi là một người lạ
bắt đầu đã thấy quen
mái tóc em mơ huyền
như mây vờn phố cổ…
.
Giọng nói nàng tôi nhớ
trúc hồ Trúc Bạch reo
hình như bữa nọ chiều
tiếng chuông reo lá trúc?
.
Chúng tôi im một lúc,
một lúc mà… rất lâu.
Tôi nhìn những ngôi lầu,
có ngôi cao mấy trượng…
.
Em nhìn về một hướng
có lẽ đó Hải Phòng.
Mặt trời nghiêng phía Đông
đang ngả về Nam Định…
.
Nàng phủi tôi áo lính
(tấm áo quàng heo may).
Tôi yêu hai bàn tay
của nàng. Yêu chi lạ!
.
Tôi hôn nàng trên má.
Má nàng thơm như thơ…
“Em thoáng hiện về trong đáy cốc,
Nói cười như chuyện một đêm mơ…” (*).
*
Chúng tôi đi như đưa
tiễn Thu vàng về núi…
“Ba Vì Tây Lĩnh non xanh ngắt,
Môt dải Thu Giang nước vẫn đầy.” (**)
.
Thơ Quang Dũng thật hay,
Thơ Tản Đà đáng phục.
Thơ, với tôi: Tổ Quốc,
Hà Nội Em Giai Nhân!
Trần Vấn Lệ
(*) Thơ Quang Dũng. Tôi lấy làm tựa đề… vì tôi yêu thơ Quang Dũng!
(**) Thơ Tản Đà thì dễ thương, tưởng như là mây khói mà hóa ra là Nước Non!
