Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG BA 2026-(03)

DEAD TREES AND STONES, 1959 – Tranh (sơn dầu): Judy Cassab (Nguồn: www.deutscherandhackett.com)

[Nghe tin nhà thơ Trần Vấn Lệ không được khỏe lắm. Mấy hôm nay làng thơ vắng tiếng ông. Cầu chúc ông sớm khỏe và tìm lại thi hứng. Không thể hình dung được một thế giới không còn tiếng thơ của nhà thơ Trần Vấn Lệ. Chúng ta mặc nhiên đồng hành với thơ Trần Vấn Lệ mỗi ngày, mỗi giờ đã từ nhiều năm nay. Rồi đây, khi điều mặc nhiên ấy không còn nữa, liệu thế giới văn chương chữ nghĩa hải ngoại sẽ ra sao? (T.Vấn)]

ĐÁ NGÀN NĂM LÊN MEN

ĐỜI THIÊN THU BẤT TẬN

Tôi thường ra nghĩa trang, một phần vì tôi thích / nhìn phong cảnh tĩnh mịch, nhìn bầy chim bay qua…

Nghĩa trang Mỹ không xa / thành phố người ta ở, chắc cái lẽ Sinh Tử – sống chết Bờ Tử Sinh?

Thành phố Mỹ rất xinh.  Nghĩa trang Mỹ rất đẹp.  Đẹp, ở đây trên hết… nhà trệt như nhà lầu!

Người sống ở bên nhau… Người ta thác gần gũi.  Đời là cái gạch nối / Đời-Bình-Yên-Dễ-Thương!

Tôi thường ra nghĩa trang!  Thêm lý do nữa, đó!

*

Tôi nhớ người bạn bỏ / tôi… đã nhiều năm rồi.  Hồi đó, đời còn vui:  người mất còn có mộ.

Nghĩa trang, xanh màu cỏ

    Bia tên bạn, đá đen

        Đá ngàn năm, lên men

             Đời Thiên Thu… bất tận…

Tôi đưa tay lau phấn màu thời gian không phai. Tôi cắm cây nhang.  Bay.  Khói thời gian tôi thở…

Chữ Thương liền chữ Nhớ.  Buồn Bao La Như Sông…

THƠ CHẲNG QUA MỘT CÂU CHUYỆN VẶT

Nắng mà như là lạnh…cùng một cái rùng mình!  Đang mùa Xuân, không quên, tại sao mà nắng thế?

Kìa, những người tuổi trẻ, nắng làm cho họ già? Họ không than, không la… bụm môi mà làm việc!

Chắc chắn họ không tiếc mồ hôi tuôn ra đâu!  Họ giữ kỹ trong đầu niềm vui lương được trả…

Đến những người già cả:  Còn sức họ còn làm.  Họ có lẽ còn ham thấy gia đình hạnh phúc?

Cõi đời có vinh, nhục.  Nắng, mưa, chuyện bình thường…  Nắng không thể nắng luôn?  Mưa… rồi thì sẽ có…

Tôi, một con người dở… bởi mình đứng ngoài lề:  không có gì ham mê dù mưa hay dù nắng.  

Tôi đã qua tuổi nhỏ. Qua Cải Tạo nhiều năm.  Biết mình còn hai chân thì vững vàng đi tới!

Đi tới cái vũng lội?  Đi tới chỗ không dè?  Đi tới chỗ lời thề… ba cây nhang đã tắt?

Tản Đà Thề Non Nước.  Tản Đà mất, còn thơ!  Câu kết thơ… là chưa… có bài nào có “hậu”!

Thơ!  Trời ơi là Xấu!  Thơ là hơi thở thôi… như là chút mây trôi (nhiều hơn, chờ gió nổi!).

Bây giờ đang mùa Xuân.  Lịch in rồi, không đổi.  Nắng, nóng, không giả dối… tại thời tiết, biết sao?

Những gì mình ước ao, có, có, có không có!  Tất cả đều chuyện nhỏ, mình dám nghĩ thế không?

Ai dám lội qua sông là biết nghĩ đến con cầu.  Ai mơ chuyện sang giàu… không lòng cũng có óc!

Khổng Tử nói như khóc:  “Dư dục vô ngôn” (*).  Chỉ bốn chữ mà ồn… mà thốn tâm thiên cổ.

Nếu bạn thở thành gió, tôi tin buồn bay qua…

Trần Vấn Lệ

(*) Khổng Tử nói:  “Ta muốn không nói nữa / Dư dục vô ngôn”.  Tử Cống thắc mắc: “Nếu Thầy không nói nữa thì đệ tử chúng con làm sao đem lời dạy của Thầy mà truyền cho đời sau?”.  Khổng Tử đáp: ” Trời không hề nói / Thiên hà ngôn tai mà bốn mùa xoay vần mãi, mà trăm vật trong vũ trụ sinh hóa mãi. Thiên hà ngôn tai!”.  (Luận Ngữ).

Bài Mới Nhất
Search