
Phấn Trắng Bảng Đen – Ảnh (Nguồn: www.shutterstock.com)
TÔI CÒN NỢ EM BÀI HỌC LÀM NGƯỜI
Rồi cũng bỏ tôi đi
Chiếc bảng đen màu sơn bong tróc
Hoa phấn rơi bao mùa càng thêm trắng tóc
Phút trầm tư cho tiết học cuối
Mấy mươi năm lý tưởng cũng vơi dần
Bao ước vọng của một thời trai trẻ
Tôi như kẻ đưa đò
Lỡ bước qua sông.
.
Tám năm đã qua đi
Ngày rời xa bục giảng
Ngỡ lòng mình như dòng sông trôi đi thanh thản
Đám rong phiền muộn bám lấy từng đêm
Bay theo mây trắng
Cổng trường như màn nhung khép lại
Tôi không còn vai diễn
Bỗng thấy cay đôi mắt
Trước những câu hỏi của cuộc đời
Chưa có lời giải đáp
Tôi đã dạy em điều gì
Về quê hương đất nước.
.
Biết đấu tranh
Khi giặc ngoại xâm lăm le bờ cõi
Biết căm hờn
Khi biển đảo tang hoang
Biết xót đau
Khi tài nguyên cạn kiệt
Biết giận dữ
trước bao điều hiểm ác
Biết yêu thương
Bao cảnh đời bất hạnh
Để em khỏi ngỡ ngàng khi đọc bài thơ
“Đất nước mình ngộ quá phải không anh?”*
Tôi mãi còn nợ em
Bài học làm người
Tử tế.
*Tựa bài thơ của cô giáo Trần Thị Lam-Hà Tĩnh
VIÊN PHẤN MÀU HỒNG
Tôi lại đặt vào chiếc hộp xinh xắn
Chiếc hộp ngày xưa lần đầu tiên tôi được tặng
Chiếc cà vạt dễ thương từ cô học trò nhỏ
Bao năm rồi không còn nhớ
Một viên phấn màu hồng
Đây là viên thứ năm
Đủ năm màu xanh vàng hồng đỏ trắng
Những viên phấn đã cùng tôi đi qua mưa nắng
Tình yêu của một thời
Luôn thao thức không thôi
Bên đám học trò hồn nhiên buồn vui vô cớ.
.
Tôi tự dặn mỗi năm nếu mình còn thở
Đặt vào chiếc hộp một viên phấn khác màu
Để nhớ mái trường từng chiếc ngói lao xao
Để nhớ bao mùa cây phượng già thay lá
Tiếng chim gù trên cành xoan kêu rất lạ
Học trò tôi ngày ấy mấy đứa được làm quan
Mấy đứa một đời cơm áo lang bang
Đầu đường xó chợ
Lên voi xuống chó?
.
Viên phấn màu hồng mang nỗi nhớ trong tôi
Hãy ngủ yên trong ngăn đời đi nhé
Giữ cho tôi một tình yêu dù rất nhẹ
Có ngày xưa cùng chung bước đến trường.
NGUYỄN AN BÌNH