Ảnh: NTN
HOA VÔNG VƯỜN BÔNG PHAN THIẾT
NỞ ĐỎ LÒM MẶT SÔNG NƯỚC MẮT
Không lẽ vậy, mới mà xưa mà cũ?
Năm mươi năm hơn, hai Thế Kỷ, không tròn!(*)
.
Nụ môi hồng chưa kịp cái hôn…
hai con mắt đỏ lòm chưa nhắm!
hai bàn tay đưa ra chưa nắm,
Người xa người về lại… chẳng còn chi!
.
Hai con mắt: hai cái hố đen sì.
Đời là nghĩa trang: mồ hoang lấp liếm.
Người lính cũ ngẩn ngơ kỷ niệm:
Mẹ của tôi, Cha của tôi đâu?
.
Dòng sông Mương, tôi nhớ có hai cầu,
Nay còn chỉ một cái cầu chưa sập!
Đất Nước mình không còn chỗ nấp,
Nước mắt chảy xuôi… xuôi xuôi những con sông!
.
Hai bàn tay: hai cánh đồng không lúa.
Hai bàn chân không chỗ đứng sân Đình.
Hai chữ Đau Thương và hai chữ Điêu Linh,
người lính cũ gối đầu bao nhiêu đêm Cải Tạo!
.
Nay, nó nói cho cạn lòng, rốt ráo:
“Hỡi đời ơi tôi chưa hết tuổi ba mươi,
sao tôi về không thấy Mạ tôi cười?
sao tôi về không thấy em tôi đòi kẹo, bánh?
.
Hai mươi năm tôi đi lính… lính, lính…
Tôi-Trở-Về-Quê-Quán-Cũ-Hoang-Vu!
Tôi không nói ai đích thị kẻ thù.
Không lẽ Thời Gian Lệ Trào Sau Chớp Mắt?
*
Tôi không gọi được cái gì là Tổ Quốc,
trải bài thơ thay cái khăn mùa soa…
Bạn đưa tôi bó nhang: anh cắm nữa đi mà…
“Rồi-Hai-Đứa-Mình-Đi-Anh-Kìa-Xe-Thổ-Mộ”.
.
Đường công hương nghe ngập ngừng tiếng vó…
Tiếng vó câu buông buông đứt quãng buồn buồn.
Đất Mẹ bây giờ là Đất Mộ quá thương,
Thơ không phải Văn Chương mà thơ là Lòng-Con-Nít!
.
Tôi cảm ơn bạn tôi nhiều, thật nhiều, không ít,
bạn cầm hôn bài thơ này như hít…
hương nội gió đồng…
.
Hôn cả hoa vông hoa vông Vườn Bông
nở rực rở đỏ lòm mặt con sông chảy ngang qua Phan Thiết…
(*) 1975…thuộc về Thế Kỷ 20,
2026…thuộc về Thế Kỷ 21.
Bài thơ này lem luốc ngày 13 tháng 5 năm 2026 tại Temple City California nước Mỹ.
DÙ SAO NỮA CŨNG
CÓ MỘT NGÀY ĐỂ NHỚ
“Khi con chim Cardinal xuất hiện, người mình yêu thương sắp ghé thăm mình”. Người ngàn xưa không ai làm thinh…, người ngàn sau thì làm tình làm tội!
Có người chờ người mơ hoài không tới. Cardinal hiện rồi, cũng xa. Mùa Xuân, mùa Hạ, mùa Thu… đã qua. Mùa Đông bao nhiêu đêm trăng tà nguyệt khuyết…
Có người nói “yêu nhau là để chết!”. Và… hàng năm có Lễ Thanh Minh! Khi bạn thấy cỏ xanh… tôi biết bạn ước mơ đạp lên cỏ hồng Đà Lạt…
Trên con đường bạn về Trại Mát… bạn thấy gì ngoài mái ngói nhà ga? Xe lửa Đà Lạt xuống đây không đi thêm xa dù thiết lộ dài hơn tám mươi kilomet!
Biết bao nhiêu người yêu nhau tha thiết mà một ngày lịch sử chẳng ai quên! Ba Mươi Tháng Tư, tờ lịch quá hiền gió thổi nhẹ đuổi cả mây sơn cước!
Sông Dran không còn cầu Ô Thước… Đồn điền Phi Yàng bầy trâu nằm ngó ngược sương rơi! Những giọt sương rơi đọng mắt một người: Nàng Chức Nữ hất mái tóc trên đầu khóc ngất!
*
Ngày ba mươi tháng tư một ngày có thật! Chim Cardinal thần thoại không ngờ! Khép hết cửa gương, Cầu Đất mưa mưa. Nhiều mùa Đông cũ mèm mà Tân Niên không có!
Ới ơi ơi ai về Thái Phiên ngắm cỏ / vạch núi tìm ngôi mộ người xưa… Đi thêm tí nữa đi thấy cổng trường xưa, bây giờ: Thấy người lính gác mà áo quân không vậy…
Chim Cardinal như chàng Sinh Viên Võ Bị đi xa. Bốn phương đời lính trận không nhà. Một giọt nước mắt sa nghe mặn mà, van xin đừng khóc nữa…
Ngôi trường cũ nay là Học Viện Mới… Viện Hàn Lâm nghiên cứu chiến tranh. Chim Cardinal không đổi ra màu lông xanh vì tiếng gõ cửa của nó là tiếng tâm tình bất biến!
Em Yêu Quý ơi hãy cầm bài thơ của anh đem liệng vào chỗ nào cát bụi thật duyên nha!
THÀNH PHỐ NƠI TÔI Ở
ÔI CHÀ THÀNH PHỐ HOA
Thành phố nơi tôi ở… là một Thành Phố Hoa! Hoa có bướm bay qua, có ong mật hút nhụy, nhiều người như thi sĩ ngồi ngó hoa bâng khuâng…
Thành phố nơi tôi ở… bốn mùa là mùa Xuân. Một cái chấm rất duyên sau một hàng chữ thảo nghe như tiếng chim sáo rớt vào cõi Bồng Lai!
Tôi hay ra nơi đây – thành-phố-nơi-tôi-ở nó có gì để nhớ: Hoa và Tà-Áo-Hoa? Hoa, Bướm và người ta… một vườn hoa di động!
Ý nghĩa của đời sống trong làn hương thanh thanh… Ai nói gì em, anh pha tiếng cười ríu rít. Thương không nhiều thì ít… cũng Tình Yêu thiết tha!
*
Thành phố này không xa cho người buồn đôi lúc. Tôi thấy có người khóc khi một nụ hoa rơi. Tôi thấy cả rã rời, lẽ đâu là gió nhỉ?
Tôi nghĩ Hai Thế Kỷ lẽ nào như khói sương? Tôi nghĩ tới Cố Hương của tôi thời binh lửa: người đi không được nhớ, người về kẻ Bắc Nam…
Bao nhiêu cánh hoa tàn nằm trên bàn thờ Phật. Và bao nhiêu nấm đất nhấp nhô thành tha ma…Hai Thế Kỷ băng qua con đường mòn cong quẹo!
Tôi nâng nụ hoa héo… thấy nước mắt mình tươi! Quê quán của tôi ơi… tuyệt vời mây cố quận. Ống quấn đen ai xắn vết bùn của thời gian…
XA NHAU GIÓ ÍT
LẠNH NHIỀU (*)
Chị tôi, hai chị về thiên cổ,
kẻ trước, người sau, trước với sau…
cách một năm thôi, nhang chửa nguội
mà nay lửa lại đốt hơ trời…
.
đuổi hai con hạc đi lên núi
ra biển! Biển nào cũng biển khơi!
Biển nào cũng mặn thêm khi khóc…
Nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi!
Hai chị dễ thương khi nhắm mắt,
gió rung cây động lá trong vườn,
Không ai quét sạch rừng Thu được,
thấy lá bay là thấy nhớ thương!
.
Hai Chị bây giờ năm với tháng,
ngắn dài rộng hẹp chuyện thời gian!
Buồn buồn tôi nhớ câu thơ cũ:
da diết hành lang gió thoáng ngang…
.
“Chị về đây với người ta,
Một hành lang rộng buồn da diết buồn…” (**)
.
(*) Thơ Trần Huyền Trân:
“Xa nhau gió ít lạnh nhiều,
lửa khuya tàn chậm mưa chiều đổ nhanh”.
(**)Thơ Diễm Châu:
“Chị về đây với người ta,
một hành lang rộng buồn da diết buồn!”.
QUÀ TẶNG BUỔI SÁNG
Đêm hôm qua có mưa…
Mưa chào mừng mùa Hạ!
Sáng, đứng nhìn hoa lá
thấy nụ chào của Mưa!
.
Mỗi giọt mưa, giọt thơ
lung linh, long lanh, đẹp!
Cái Đẹp là trên hết:
người con gái đi qua…
.
Không con đường nào xa
khi người ta tâm tưởng!
Tôi nhìn về một hướng:
chỗ nào cũng phía Đông!
.
Chỗ nào cũng phương lòng:
trái tim người ta đập!
Tôi níu cành lá thấp
thấy mình cao, cao lên…
.
Bốn phương trời mông mênh
một phương lòng xao xuyến!
Ai mà đi hết biển
cũng về lại Cố Hương!
.
Ai nâng được giọt sương
không nói Mưa-Yêu-Quý?
*
Đêm qua mưa thủ thỉ
Tôi thủ thỉ bài thơ…
Có thể là bâng quơ…
tại ai… bay chút tóc!
.
Tại ai đi đường dọc
tôi thành mây song song…
Tại ai là Tiếng Lòng,
ồ ra Mưa Như Vậy!
.
Ai ơi hãy cầm lấy
trái-tim-người-bóng-mưa!
Tôi nâng niu bài thơ
tặng cho người chữ Đẹp!
Trần Vấn Lệ
