NGUYỄN AN BÌNH: NGỤ NGÔN CỦA LÁ/DẤU BỤI TRẦN GIAN

Ảnh (Nguồn: thewaterman.vn)

NGỤ NGÔN CỦA LÁ

“Thả một bè lau”*

Qua dòng sông trắng

Cánh nhạn vút cao

Bình minh hửng nắng.

.

Thả một trang kinh

Bên bờ sinh tử

Suốt cuộc hành trình

Vô ưu cuộc lữ.

.

Thả một bài thơ

Thi kinh Pháp Cú

Nào phải tình cờ

Con đường giác ngộ.

.

Thả một cánh sen

Nâng bàn chân Phật

Lời răn diệu huyền

Sáng soi chánh pháp.

.

Ngụ ngôn của lá

Bay tìm cội nguồn

Bên dòng nhật nguyệt

Bát nhã sắc không.

.

Ngụ ngôn của lá

Trổ thành đóa hoa

Dấu chân hành giả

Sáng ngời tim ta.

_______________________

*Thả một bè lau: tên sách của thiền sư Thích Nhất Hạnh

DẤU BỤI TRẦN GIAN

Bụi từ đâu mà đến

Dọc đường ta hành hương

Lang thang không bờ bến

Rong chơi giữa vô thường.

.

Trần gian thành quán trọ

Phận người quá mong manh

Dấu chân trôi thầm lặng

Sỏi đá mờ rêu xanh.

.

Đi qua bao tiền kiếp

Tái sinh trong nỗi buồn

Nhỏ nhoi treo sợi nắng

Cuối bờ vực hoàng hôn.

.

Ta hóa thân từ bụi

Một ngày thôi lãng du

Ngẫm bao điều được mất

Giữa trần gian mịt mù.

.

Lãng đãng cùng sương khói

Lỡ làng cuộc tử sinh

Từ tâm trong kinh kệ

Chờ đón khúc bình minh.

.

Phù sinh cùng nước lửa

Du ca suốt cuộc đời

Tàn tro mang hơi ấm

Buồn vui thuở làm người.

Nguyễn An Bình

Bài Mới Nhất
Search