Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG CHÍN (2)

Vô Ưu – Tranh: THANH CHÂU

LỖI CỦA TÔI

LÀM RỐI MẮT BÈ BẠN

Hỏi thăm bè bạn cũ, không ai đáp một lời!  Lòng mình cũng yên thôi…bởi cuộc đời vô định!

Tuổi, nào ai còn tính?  Tình, nào ai còn mơ?  Lỗi của tôi:  làm thơ…làm rối mắt bè bạn!

Chúng tôi toàn sống nán, cố gắng và tan hàng!  Khẩu hiệu Lính Miền Nam nghe vui mà ứa lệ.

.

Tan hàng, còn chi nữa?

Cố, gắng, để làm gì?

Trăm ngàn đứa bỏ đi, một triệu người ở lại…Những chiếc xe lăn chạy từ bậc thềm xuống sân.  Ngừng lại để bâng khuâng.  Ngừng lại rồi vĩnh biệt…  Hỏi thăm, không ai biết!  Thân thiết thì hỏi thăm!  Tròn trịa năm mươi năm… hai Thế Kỷ lãng xẹt!

.

Đời vô định – buồn thiệt!  Trời bao la – trời ơi.

.

“Tim tím khung cầu tim tím núi!

Trời ơi nhiều tím quá em ơi!”

Tôi lại nhớ Yên Thao, người bên kia chiến tuyến.

Nhớ nói ra từ miệng, lòng trống trơn yêu thương…

.

Chúng ta đều lạc đường, sinh ra nhầm Thế Kỷ.  Vũ Hoàng Chương Sấm Ký còn vài câu ngâm nga…

.

Lũ chúng ta!  Lũ chúng ta!  Lũ chúng ta!

Thư đi không trở lại.  Đường nào cũng quan tái!  Chí lớn!  Mẹ!  Ba năm…

THƠ TÔI ĐEM VỀ CHÉP TẶNG ĐỜI TÔI KIẾP SAU

Học trò đã đi học.  Mùa khai giảng:  Mùa Thu.  Trời không thấy chuyển mùa.  Trời vẫn còn nóng lắm.

Nóng đến mây biết phận, tản, đi trốn hết rồi.  Nóng!  Quá nóng.  Chao ôi!  Môi bé nào cũng đỏ…

Cô tài xế ngồi ngó từng em bước lên xe.  Có đứa mắt đỏ hoe… chắc buồn chia tay Mẹ?

Có những bà Mẹ trẻ đứng bên lề luyến lưu… hàng năm trời vào Thu… mây trên trời bàng bạc (?)…

Cửa xe đóng cái…  cắc.  Dây nịt, từng em gài.  Tài xế đếm lần hai.  Lòng xe đầy kín chỗ…

Xe chạy đi.  Lá đổ.  Vài chiếc chưa là Thu… 

*

Tôi dừng bước thẩn thơ, tả cảnh khai trường thế…  Tôi vẫn là đứa bé bảy mươi năm hẩm hiu!

Có thể, cuối ngày, chiều, tôi lại ra đây đứng dưới cây sồi, cái bóng…Bóng chiều rồi hoàng hôn!

Thơ tôi sẽ có hồn… Hai chữ Hoàng Hôn đẹp!  Thơ tôi, đem về, chép…  tặng đời tôi… kiếp sau!

GẶM KHÚC BÁNH MÌ NGHĨ NGỢI LUNG TUNG

Buổi sáng ngồi nhai khúc bánh mì, buồn cười mình sống để làm chi?  Làm chi?  Không biết!  Mà tôi sống mấy mươi năm rồi…

Nhai khúc bánh mì vẽ khúc thơ… hình như tôi giống một anh khùng?  Hỏi chơi cho có khi buồn hỏi, chỉ hỏi mình thôi, mặc thế nhân!

Buồn ngủ… Buồn tình…  Buồn lang thang… Hay ghê cái cách nói Việt Nam:  Buồn là muốn lắm, khi mình muốn không có ai buồn cản với ngăn!

*

Ăn không hết bánh, tôi cho chim – những con chim trời sống rất riêng, sáng nào chúng cũng bay, tìm nắng?  Không có tìm mưa?  Tôi nghĩ thêm!

Tôi nghĩ lung tung… như Pascal hôm qua tôi đọc một lời than:  “Con người yếu ớt như cây sậy có chút chữ dùng để viết văn!” (*).

Tôi không viết văn, tôi làm thơ… Tôi nhớ miên man.  Nhớ học trò:  Những bài văn, học chia từng đoạn… ghép lại chưa tròn, đã hết năm!

Tôi từng làm thơ trên chiến trường khi tôi vuốt mặt Lính tôi thương… nó không còn nữa khi chinh chiến chưa bắt người nào súng-phải-buông…

Cái thuở hồn nhiên sinh với tử kề bên nhau nằm chung poncho chỉ khơi khơi núi:  Quê Hương, đấy, … những nấm mồ trên sóng, nhấp nhô!

Tôi kiếm vài đồng mua thẻ nhang.  Nhiều khi tôi muốn ngó nhang tàn… Nhiều khi, thật nhé, là không có… chỉ gặm bánh mì như gặm xương!

.

Chưa thấy Quê Hương ngày đứng dậy.

Tôi còn đứng dậy mỗi ngày tôi…

Trần Vấn Lệ

(*) Con người rất yếu ớt, nó chỉ là cây lau sậy.  Nhưng cây lau sậy có Tư Tưởng… (Pascal)

Bài Mới Nhất
Search