Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG MƯỜI (2)

Sau Chiến Tranh – Tranh: Jean Fautrier, Sarah, 1943 (Nguồn: artpassions.ch)

LÀM THƠ CHƠI ĐỂ NHỚ HÔM QUA

Hãy nói gì đi!  Buổi sáng nay:

Trời mù.  Mù sương.  Không có mây.

Gió hiu hiu.  Lạnh.  Như không gió,

Tôi vuốt tôi bằng mười ngón tay…

.

Một người bình thường.  Rất bình thường.

Ngày tôi ở lính… vài vết thương,

Nhẹ thôi, máu chảy không nhiều lắm,

Không tốn hao nhiều những cuộn băng…

.

Ngày tôi hết Lính tới đi tù

Nhất nhật hiểu bằng vạn vạn Thu!

Những tấm huy chương gìn giữ nắng

Mưa nhiều mưa ít cũng nên thơ!

.

Hiểu và không hiểu… đều không hiểu:

Sông, tại sao lòng có cạn sâu?

Núi, chỗ nào cho Non-Nước tụ?

Chỗ nào nhích bước chẳng về đâu?

.

Nhớ Lưu Trọng Lư bài Nắng Mới

Nhớ áo Mẹ già đem nắng phơi…

Nhớ… để thấy mình đang luống tuổi

Nỗi buồn, không nắng, làm sao phơi?

.

Bài thơ… như vậy – cho ngày có,

Đã mấy ngày không, biết bệnh mà!

Chúa Nhật, đi, không mua được thuốc

Làm thơ chơi để nhớ hôm qua…

APRÈS LA GUERRE

Anh đã đọc em rồi

coi như email cuối,

anh nghe lòng tiếc nuối:

em-vuột-khỏi-bàn tay…

.

Mình không nói hôm nay

lời nào là chào biệt!

Không ai nói gì hết

bởi còn gì nói thêm?

.

Coi như mình không duyên,

chúng ta không có nợ…

Mây bay bay trên phố

giống ngày xưa ngày xưa…

.

Giống như tấm poster

người ta dán trên kính

đôi mắt của người lính

mở tròn sau chiến tranh…

.

Phố thị đời trôi nhanh

những chiếc xe xanh đỏ

trời lạnh người áo gió

bọc gió buồn mông mênh!

*

Anh không quay nhìn em.

chắc em cũng đi thẳng.

Trời ban ngày còn nắng,

hết nắng thì hoàng hôn…

.

Đôi mắt người lính tròn

không phải hình viên đạn!

Áo dài em lụa trắng

học trò xưa trường xưa…

.

Ở đó… chắc lá cờ

đang bay… rất ngơ ngác?

Mây trắng cũng bay lạc

nơi anh về hoang vu…

TUỔI TRUNG NIÊN EM BẠN TÔI MỚI MẤT

Buồn tay lật thấy bài thơ cũ… thấy thuở làm thơ mình thật hiền… có lẽ vì ai luôn mãi vậy… sáng nay mình nhớ nụ cười duyên!

Duyên là sao nhỉ?  Là xinh xắn?  Là rất dễ thương đến lạ lùng?  Rồi, chữ “lạ lùng” thêm bức xúc!  Sao nhiều cái ngộ thế Non Sông?

Mở Tự Điển ra, lười lắm lắm… thôi thì nuốt chữ cũng như tu?  Người ta tu sĩ, mình… tu hú, có nghĩa như là không nghĩ, lo…

Mặc kệ thời gian sống cứ chảy!  Măc kệ không gian núi ngút trời.  Mình cứ đứng yên nhìn quạnh quẽ cho buồn thấy cả giọt sương rơi…

Buồn tay mình viết câu thơ mới, lát nữa thành bài chẳng có chi! Cái thuở gặp ai chừ thẳm thẳm, có mùa Xuân nào không Xuân Phi?

*

Quả thật nhiều khi lòng trống rỗng, một đời vô nghĩa, một công dân!  Năm mươi năm chẳng làm chi cả, không một câu tình nghĩa Nước Non!

Pho tượng Tự Do là… bức tượng.  Hai chữ lạc loài mây đuổi mây… Bạn mới báo tin em bạn mất, trung niên, hoàng hạc lạnh lùng bay…

EM EM À

ANH NHỚ ÁO EM BAY

Thời tiết đổi thay, giờ chửa đổi.  7 giờ mà vẫn thấy còn đêm.  Ở đây nước Mỹ, gà nuôi trại, xa rất xa.  Thành phố lặng thinh…

Không tiếng gà mai.  Xe lác đác… Xe bus thì chạy rất đúng giờ.  Không nghe tiếng máy vang ngoài lộ.  Trời ẩm không chừng hôm nay mưa…

Tôi nói với tôi.  Không có tiếng.  Loa tuyên truyền không có tiếng vang.  Nhớ ơi đất nước mình cơm bữa… không có ăn mà nói rất sang!

Nhớ ơi đất nước mình chi lạ… những cổng chào cao hơn mái nhà, những người đạo mạo đều quan lớn, người quét Nhà Thờ:  một Đức Cha!

Nói thế, bỗng dưng rơi nước mắt… nghĩ là sương… ai biểu mình nhìn?  Nghĩ là em, em ngàn năm trước, mưa giọt nào long lanh tóc xanh?

Nghĩ là em, em là cô bé, dốc Nhà Bò tay vịn gốc thông, ôm cái cặp đi lên trường học, gió Lâm Viên lạnh từng góc sân…

Ôi tôi nhớ từng căn lớp cũ… tôi mới chăng sau cuộc đổi đời?  Tôi không hỏi ai người kỷ niệm – có ai còn trước mặt tôi đâu!

Chưa đổi giờ là ngày chưa sáng, em em à anh nhớ áo em bay…

BÀI THƠ HALLOWEEN

Buồn không biết làm chi bèn làm thơ thả gió!  Ồ lạ ghê!  Hoa nở… Ai biểu em đi ngang?

Hình như nắng có vàng?  Hay là áo em nhỉ?  Ngàn ngàn muôn Thế Kỷ… áo nàng vàng gió bay!

Buồn bèn nghĩ tới ai, bèn làm thơ… một chút, ai biểu em như mật cho nắng bỗng ngọt ngào…

Ai biểu em là sao hiện giữa trời quang đãng?  Em, vô cùng ánh sáng của vầng trăng sáng trưng!

Tôi nghĩ tới hoa hồng:  Em-là-hoa-yêu-quý!  Thế giới một nước Mỹ, mỹ miều cũng một Em! 

Con đường con dốc lên… Lên dám tới Đà Lạt?  Có thể ngang Trại Mát hay dừng lại Dốc Đu?

Đà Lạt mình sương mù tháng Mười thường em nhỉ?  Nhớ quá đi Cố Lý, năm mươi năm Cố Hương!

Tàn biết mấy cây nhang, nguyện cầu hoài chưa ứng!  Thương dân mình chịu đựng, có em – nước mắt trào!

Tố Hữu nói yêu nhau…(*)  mà màu nào chẳng lợt? “Quê nhà cỏ lợt màu sương, đường xa thêm một tấc đường một đau!” (**).

Nguyễn Du khóc rồi sao?  Nguyễn Du khóc rồi sao?  Em với anh làm sao?  Con đường!  Con dốc đứng!

Đà Lạt quanh co lũng, con nai vàng xé sương!  Nó lạc dấu Thiên Đường dù đường quen nẻo thuộc… (***)

Bao giờ sông cạn nước?  Bao giờ núi hết mây… Bao giờ rừng hết cây?  Chân Lý này… không có!

Trời ơi tôi thả gió bài thơ Halloween!

 (*) Thơ Tố Hữu: “Còn gì đẹp trên đời hơn thế?  Người yêu người, sống để yêu nhau!”

(**) Thơ Nguyễn Du:  “Quê nhà cỏ lợt màu sương, đường xa thêm một tấc đường một đau!”. 

(***) Thơ Huy Cận:  “Nai quen lối cũ sương mù, xuống rừng nẻo thuộc nhìn Thu mới về”.

THƯƠNG THƯƠNG

“Đêm qua nằm mộng thấy Thương Thương / má đỏ au lên đẹp lạ thường!”. Hàn Mạc Tử có hai câu đó…Chỉ hai câu…biến ảo văn chương!

Xuân Diệu định nghĩa Tình Yêu, lúng túng, “Chết trong lòng một ít”…rồi quên! Em không hỏi anh một câu gì cả / mà trong lòng anh em mãi mãi là Em!

Trong không khí có cái mùi rất lạ. Mùi Tình Yêu em ạ, ban đầu! Anh nhớ tóc em bay chiều gió…Gió thơm lừng bông bưởi bông cau!

Anh cũng nhớ con bướm vàng bờ giậu…anh nghĩ là tằm nhả hết tơ! Anh thấy em từ trong tiền kiếp…nên muôn đời còn đó…thơ…thơ!

Anh cũng nhớ tiếng chuông chiều sớm…rơi theo mưa trắng dải Ngân Hà. Ai hứng được tiếng chuông, thì chắc / thấy mình đang đứng giữa vườn hoa!

Em, áo lụa, vàng, xanh, tím, đỏ…tự bao giờ thành muôn sao kia! Tự bao giờ mặt trời có mặt…chỉ vì em diễm lệ trăng khuya!

Anh không lạc trong không gian vô tận
bởi em cho anh một chỗ tựa đầu!
Tiếng chuông ngân lòng sông xanh khói sóng
anh biết lòng anh xanh thắm tự đâu!

Đêm qua nằm mộng thấy người yêu…chữ nghĩa thơm tho dáng Diễm Kiều! Anh nói với em lời nhỏ nhẹ, tình anh em đếm thử bao nhiêu?


Trần Vấn Lệ 

Bài Mới Nhất
Search