Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG NĂM 2025-(04)

Cung Đường Thác Prenn – Đà Lạt – Ảnh: http://lamarquedalat.com/

ĐƯỜNG HAI MƯƠI

Đường 20, đây là khúc cuối, sắp tới rồi Đà Lat!  Dốc Prenn.  Mình sẽ thấy núi Lang Bian, thấy Lạc Dương nơi rất nhiều người Thượng, thấy trong đời mình có mãi người Thương…

Thơ anh ngộ!  Thả chơi một khúc đường, người miền Bắc gọi là Cung Đường chắc là mơ Cung Điện?  Một đất nước có trăm triệu người chưa sướng, nỡ lòng nào mơ cái chuyện viễn vông?

Người ta đốn ngả biết bao rừng, người ta cất nhà lầu hai ba tầng ngạo nghễ, họ làm ngơ con người như con nghé lạc mẹ cha nghé ngọ xám trời mây…

Con đường này, con đường này, xưa mìn chôn để chờ xe đò cán!  Mỗi tấc đường xưa thành “mả lạng”, nắm xuơng tàn xe cán nát thành sương…

Đèo Prenn, học trò anh viết là Bà Rên, anh cười ngất mà hai hàng nước mắt.  Các em dễ thương, dễ thương vô cùng thật:  Nghe làm sao viết làm vậy, chẳng sao!

Em ơi em mình khép mắt lại coi nào…Ăn của rừng sao không rưng rưng nước mắt?  Ăn bao nhiêu để cho tràn ngập mặt?  Ăn dư thừa để tiền chảy trăm nơi…

Lát nữa tới Đà Lạt, mình sẽ thấy bao người, họ lạnh ngắt mà răng họ vễnh, mình có chào thì chào cái vu vơ… Không ai biết mình đã qua những nấm mồ, mình để lại bụi đường ai oán…

*

Ôi Việt Nam giang sơn đầy mả lạng!  Mình vào Chùa mình thắp nhé cây nhang…Mình hướng xuống Prenn… anh nhớ đám học trò… dở dang, ngó lại mình cũng dở dang như tụi nhỏ!

Em cho anh nói vài lời với gió:  “Gió Lang Bian lành lạnh… Mẹ run run…Cho con ngả vào cây thông… con hít cái mùi ngo… bây giờ sao nhạt nhạt…”. 

MƯA KHÔ

Mưa ở Phan Rang là mưa khô!

Bao nhiêu cái nắng bỗng không ngờ

mưa sa!  Năm phút.  Mưa bần bật

mà ngửa bàn tay… không có mưa!

.

Mưa đã khô ngay vì nóng quá

Phan Rang…sa mạc Việt Nam mình!

Nhiều người than thế khi tàu đỗ

ga Tháp Chàm cơn mưa rất nhanh!

.

Mưa Khô! Trời ạ… mưa không thể

xóa nóng giùm cho cái xứ Chàm…

Nắng đã chói lòa hai mắt ướt

mưa… làm giọt lệ phải tan.  Tan!

.

Nắng ướt vì mưa trong lúc nắng

Nắng trên Đà Lạt lạnh mưa bay…

Phan Rang không có bao giờ được

mát mẻ lâng lâng dẫu chớm ngày…

.

Mai vào Sài Gòn… tôi nhớ nhớ

Phan Rang chiều hôm qua mưa mưa

Lòng không sao cả mà sao thấy

mấy chiếc lá vàng có chút thơ!

*

Thơ ạ! Trời ơi tôi sẽ ướp

tình yêu trong đó để nghe buồn

để nghe tí tách lời ai nói

nghe sắt se tình tôi cô đơn…

THỜI TIẾT KHÔNG BÌNH THƯỜNG

Thời tiết không bình thường.  Chim bỏ đi cũng phải!  Bao giờ mới trở lại… Xuân, Hạ, Thu, Đông hà?

Người ta trẻ rồi già, thời gian vòng luân chuyển… chỉ khi nào đột biến, thật không hiểu tại sao?

Gió đầu năm ngọt ngào, gió mùa Đông thê thiết… chuyện đó là thời tiết… Nhiều năm nay hoang mang!

Nắng cũng thế, Hạ vàng, tự dưng mà Hạ đỏ!  Con thỏ đi tìm cỏ… có lẽ cũng lạc đường!

*

Em à, em rất thương, đừng như chim, như thỏ…Mà nếu em là hổ, anh sợ biết bao nhiêu!

Nhớ ca dao, chiều chiều, ra cửa sau tôi đứng, tiếng sóng chân mây vọng.  Quê nhà chăng?  Buồn hiu!

Nhớ ca dao chiều chiều, Mẹ đâu còn để biết / con Mẹ đi biền biệt, mồ cha cỏ thay màu…  

Nhớ ca dao, nhớ sao… trời khuya như nước mắt, nước mắt hay mưa rắc?  Lắc rắc cơn mưa phùn…

Em nói em tuổi rồng… không ai bồng em giỡn, anh thì như ngựa chứng / hí lồng lộng núi non…

Quê Hương chừ Cố Hương… Em, Cố Nhân, nhớ lắm.  Nâng niu cành hoa thắm… không biết nói câu gì…

Không lẽ câu Đường Thi / chép chơi, ngồi đẽo gọt… rồi nhớ 

ai từng bước:  Phạm Lãi nhớ Tây Thi?

Juliette, Roméo…gặp nhau:  Hầm mộ tối!  Paul, biển trào sóng dội, Virginie!  Virginie ơi…

Quê Hương mây trôi trôi… Người yêu đuôi con mắt.  Ruột đau hay ruột thắt… lòng nào không thê lương?

Sáng, tôi bài thơ buồn, ngọn nguồn con suối cũ… Chim bay rừng gió hú.  Lác đác lá vàng rơi…

ĐÚNG LÀ SỐNG SÓT

Thành phố Grand Rapids Michigan

mưa mãi mưa hoài không dứt

bạn tôi bứt rứt

“bức xúc” vô cùng…

.

… thì Temple City nắng nung

lá phong chín đỏ!

May mà trời có gió

thổi nóng xuống bờ sông!

.

Bạn, tôi – xa vô cùng

mịt mùng đường sông núi…

Chúng tôi, áo nhiều túi

chỉ đựng đầy nhớ thương!

.

Tin nhắn nhau nhận thường

để thấy còn sống sót!

Hai Thế Kỷ mặn, ngọt

Năm mươi năm chua, cay…

.

Hai đứa từ tuổi trai

đến bây giờ tóc bạc

đời không ngờ đổi khác

rồi thành… Lạc Long Quân!

.

Lịch sử là ống quần

thời cái quần không đáy!

có người đã nhìn thấy

con Cúi và có Thơ… (*)

.

Tội nghiệp bà Âu Cơ

“Mẹ-Chúng-Ta”, một mẹ

trăm đứa con ra bể

bế mạc cuộc tình chung…

.

Bạn nhìn mưa đau lòng

rút cho tôi trăm bạc:

“mày cầm nha, xé nát

không thì giữ… in thơ!”

.

Ôi!

Sách vở ích gì cho buổi ấy?

Áo xiêm thêm thẹn cái thân này! (*)

giọt lệ có cánh!  Mưa bay!

.

Tôi mở hai bàn tay

hứng đã đầy chén nắng

phải chỉ mình gửi đặng

sang bạn Michigan…

 (*) Thơ Nguyễn Khuyến:

Cái gì trăng trắng như con Cúi?

Lại đây, ông cho giống Ông Cuội!

và…

Sách vở ích gì cho buổi ấy?

Áo xiêm thêm thẹn cái thân này! 

và, thêm:

“Vua chèo còn chẳng ra chi, quan chèo thì có khác chi thằng Hề!”.

EM ƠI CON SÔNG NỞ HOA

MÂY BAY VÀO TRANG TÌNH SỬ

Anh thích em nói tiếng Dạ

lúc đó em như đẹp thêm.

Em nhếch cái miệng làm duyên:

Anh nói gì như thời tiết…

.

Ờ nhỉ chuyện dài thời tiết

sáng, chiều… có lúc đổi thay,

em thì khi đưa bàn tay

anh cầm anh không chịu thả!

.

Em nói mình người châu Á,

em ă cho anh bây giờ…

Hình như lúc đó trời mưa

anh có bài thơ thật đẹp!

.

Phạm Lãi lụy đôi mắt biếc

Tây Thi giặt lụa Trữ La,

em ơi con sông nở hoa

mây bay vào trang Tình Sử!

.

Anh nhắc lại chuyện thiên cổ,

anh yêu em đến Thiên Thu,

có thể là tới muôn sau,

có thể khởi đầu ngàn trước…

.

Em ngó con đường em bước

ngàn hoa một nụ Bình Minh!

Anh hái hoa anh tặng Mình, 

em à Dạ, đi, Yêu Quý!

WATERFORD TÊN MỘT THÀNH PHỐ MỸ

Waterford… 

tên thành phố ngồ ngộ…Nhiều tên người cũng ngộ… 

Mỹ giống giống Việt Nam… 

Tên giống như tên gió…

Quên thì là không nhớ!  Nhớ thì là không quên.  Trời đất xui khiến em buộc ràng thơ duyên nợ!

Waterford thiên cổ… có thể một bến đò!  Có thể một cơn mưa bóng mây sầu viễn xứ…

Một lần thơ ứ hự, thơ thành pho sử thi…Bởi cô em Bắc Kỳ hao hao người xứ Huế.

Có thể em ứa lệ:  thơ ngày càng tự do.  Có thể truông Nhà Hồ người ta chưa dỡ bỏ…

Không tự dưng anh nhớ – em, mà nói vu vơ!  Nhưng… có thể giấc mơ hiện trên cái laptop?

*

Nơi em, suối trong suốt chảy lăn đá không mòn… Câu Nước Chảy Đá Mòn… quả thật là không có!

Chỉ sông, bên bồi, lở…thì có, cho xa xăm… Chỉ đồng có bóng tăm, cánh cò bay nổi bọt!

Con mắt nào chẳng xót khi nhớ nhau, ngó rừng.  Ăn của rừng rưng rưng… Ngón tay em, rừng nhé!

Mai mốt đời sau kể có thành phố Waterford, có nước Mỹ đầy thơ…những bài tự do không vận!

Trần Vấn Lệ

Bài Mới Nhất
Search