Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG BẨY 2025-(03)

DREAMER – Tranh: MANDEA.ART (Nguồn: mandea.art/)

COI NHƯ BUỒN THA THƯỚT

TIỄN NGƯỜI VỀ THIÊN THU

Một ca sĩ qua đời, người ta thương khóc thảm!

“Cô ấy dễ thương lắm” – một câu đủ giãi bày?

Đời như bóng mây bay… Giọt nắng bên thềm tắt.

Còn lại vũng nước mắt.  Mưa sa sa trong lòng…

Thôi thì những đóa hồng nhớ nhau thời xa xứ!

Thôi thì một chút gió thổi cho nhang khói bay…

Vũ Hoàng Chương hồi say chắc yêu ai cũng vậy?

“Kiều Thu hề Tố hỡi em nghiêng chân rốn bể mà xem lửa bùng!”

Kiều Thu là Kiều Nga phải không?

Hỡi chín phương lòng, mười phương trời với biển…

Một người mà quyến luyến muôn người buồn bâng khuâng!

Kiều Nga thời Thanh Xuân… bây giờ từng nốt nhạc…

Tiễn người đi, tiếng hát nhẹ nhàng bay áo bay…

Coi như tay cầm tay nụ hôn mừng đã vuột…

Coi như buồn tha thướt…

Tiễn người về Thiên Thu!

*

Tháng Bảy trời mưa Ngâu

Có con sông thật sâu, có mái lầu cao ngất…

Có mây vờn như tóc…Tóc đờ mi gạc xon… 

Thương thật chớ Thanh Xuân cô em cười nhí nhảnh!

Bây giờ, nấm mồ lạnh,

bình nhang…

hương ngát hoa…

Kiều Thu hay Kiều Nga, Thúy Kiều thương.  Đứt ruột!

HAI TUẦN SAU KỶ NGUYÊN MỚI

Đã qua Mười Bốn ngày, Kỷ Nguyên Mới Phường Xã… Bạn tôi cười ha hả:  😄 “Đời Cựa Quậy”, Vui ghê!”.

Cái email từ quê gửi cho tôi chừng đó!  Kèm Nụ Cười Hoa Nở, tiếng cười… tưởng tượng thôi!

Hai tuần lễ đã trôi / với thuế má nổi nổi… Tôi nhìn đời đắm đuối… Nước Non chắc khác nhiều?

Tổng Thống Mỹ hiu hiu / tự đắc mình vĩ đại… bạn tôi vẫn con gái / ngả vai bờ thời gian…

Nước Mỹ và Việt Nam / năm mươi năm hết hận, hết tin “lính chết trận”… bây giờ “mình chung lưng!”.

Tôi nghĩ đến bàn chân, tôi thèm hôn ngón út, tôi thèm cái hạnh phúc… của con người vô tư!

Email là bức thư / gừi băng qua không khí!  Tình là tình chung thủy.  Sáng nay… lòng tôi vui!

Sáng nay ngó lên trời:  Một trời đầy mộng mị…Cuối rồi đầu Thế Kỷ:  hai trăm năm như mơ!

*

Tôi gõ máy bài thơ / gửi về cho Đất Nước… nhớ quân hành bước bước / đêm tối nào thiên thu!

Mình là trái mù u / lăn lăn con đường dốc…một là dốc có bậc / hai là dốc đá trơn!…

Dốc:  Con Dốc Nhà Làng / giữa Đà Lạt thương nhớ… Năm mươi năm mà ngỡ / đời-một-giấc-chiêm-bao!

CÁI GÌ ĐỌNG LÒNG NGƯỜI

THƯỜNG TỪ BÀN TAY NẮM

Hình như người ta vui khi thấy hoa nở nhiều?  Tháng Bảy, nắng buồn hiu, không mùa hoa nào cả…

Chuyện bình thường không lạ,  chỉ lạ là không thương!  Cái tháng Bảy tháng buồn, nói vậy cho nhẹ óc…

Cái óc không biết khóc… mà chi biết so đo!  Không có ai tơ mơ từ cái đầu mình, há?

Chuyện đó dành cho lá vì lá rồi vàng rơi… Cái gì đọng lòng người… thường từ bàn tay nắm?

Em à, em xa lắm, anh nắm em… nắng, mưa!  Biển nào mà có bờ chắc anh bồng em, được?

*

Đâu cũng trời, mây, nước.  Nước lạ, người thì dưng!  Nhiều khi nén chặt lòng: bảo mình đừng thương nhớ…

Lòng không phải con ngựa, mà lòng – Không có cương!  Thì… đại lộ thời gian cứ mênh mang vô tận!

Đã nhiều cơn địa chấn, nhẹ quá, chỉ rung rung… Nhiều khi đứng nhìn rừng.  Rừng là rừng… thăm thẳm!

Hái đóa quỳ ngồi ngắm cái màu vàng đế vương…Nhớ ông Phật Vô Thường.  Thương Ông Chúa Cát Bụi…

Nghe trong gió, em nói, tiếng buồn vang trong mây… Siết chặt hai bàn tay nghe ngón út bật khóc…

TIN THỜI TIẾT NÓI CALIFORNIA SẼ NẮNG

Tin thời tiết:  California sẽ nóng /

suốt một tuần, vì… trời nắng – không-mưa. 

Bản tin rất ít câu không có chữ thừa,

không thưa quý vị hay đồng chí này đồng chí nọ.

.

Nắng quá nắng.  Trời cũng không có gió. 

Hoa cỏ buồn, chẳng có ai săm soi. 

Các đồng chí có nhiệm vụ kẻ đứng người ngồi. 

“làm cho tới nơi, làm cho tới chốn”. 

.

Nước, Thành Phố chảy xuống Phường, chạy trốn. 

Mỹ khi không mà y hệt Việt Nam! 

Sắp xếp lại giang san. 

Vệ quốc quân bốn ngàn người có mặt,

.

Thêm Cảnh Sát, cũng bốn ngàn người rải rác…

Dân co vòi.  Cái vòi nước cũng co!

Gõ máy chơi xếp chữ một bài thơ!

Cái máy lạnh tanh cũng hoan hô trời nắng!

*

Thơ nói về nắng không có bài thơ nào thảm,

con gái không ưa, con nít không thèm…

có chăng thì những con mắt tèm lem

nắng đến nỗi đổ ghèn và đầy nước mắt…

.

Nắng dữ dội làm người ta ngầy ngật

Cây dọc đường thẳng tắp, có sao đâu?

MỘT BÀI TẬP LÀM VĂN LÀM MẪU

Đà Lạt xưa, thành phố / nằm trên mặt cao nguyên.  Thành phố đẹp / nhờ duyên / có khí hậu lành lạnh…

Xưa, Đà Lạt cô quạnh / mà cũng rất kiêu sa!  Đẹp như ngọc như ngà, như Tiên Nga giáng thế…

Đồi Cù cỏ xanh rẽ / từng lọn tóc mơn man; vườn Bích Câu thênh thang /  liễu xếp hàng ngóng gió…

Đà Lạt xinh hồi đó… không ngờ thành Tây Nguyên!  Và nó “đang” thành thêm:  Phường Xuân Hương… nhí nhảnh!

May mà trời lành lạnh, ai buồn… nghĩ tại trời!  Không ai trách con người!  Con người… thì đáng “kính”.

Nhà nhà treo cái lệnh: “Giữ sạch cả đường đi!”.  Thì… đừng oán trách gì / khi tài sản… sạch bách!

Cái Tình Thương Nam Bắc / là Cao Thượng bằng trời!  Đoàn Kết là Niềm Vui / phất phới kìa khẩu hiệu…

*

Đà Lạt tôi rất hiểu / rất cảm thông bà con… tại sao bỏ Quê Hương / vắt cơm đi vượt biển…

… tại sao quên én liệng / từng mùa… mỗi mùa Xuân?  Đà Lạt ôi bâng khuâng / khô queo giọt nước mắt!

Cao nguyên chừ rất thấp.  Nha Trang chừ rất cao.  Người ta phóng xe lao… nhiều xe lao xuống vực!

Đà Lạt chừ lúc nhúc / du khách tìm chỗ chơi… Có khi họ nằm, ngồi… chờ ô teo có chỗ…

Họ ỉa, đái, khạc, nhổ…rồi mặc kệ nó mà… Nhiều du khách như hoa… té ra là con gái!

Hoàng Trúc Ly nói như người điên dại:  “Ở đây con ghế đâu nhiều thế / những cánh tay tròn như cánh chim!”.  Tôi, hết thơ, ngồi im…

Tôi nghe tiếng trái tim / trong ngực tôi thỏ thẻ / như ai cầm áo xé?  Thưa không!  Tiếng thác đổ! 

Đà Lạt tôi rực rỡ… mãi mãi nắng về chiều!

Thôi!  Chừng đó, thôi- Bài Tập Làm Văn Làm Mẫu!

EM ƠI CẦM LƯỢC CHẢI SUỐI TÓC CỦA EM ĐI

Mấy hôm nay ngồ ngộ:  5 giờ sáng Bình Minh.  Hé mắt là giật mình, coi lại đồng hồ… đứng?  Thưa không!  Chỉ đứng chựng chớ nó chạy bình thường.  Dưới bóng vầng Thái Dương màn sương mỏng rồi lợt…

Nhớ Nguyễn Du… trớt qướt:  “Quê người cỏ lợt màu sương, đường xa thêm mỗi tấc đường một đau!”,  Hai Thế Kỷ chụm đầu, hình như thời gian khóc?  Năm mươi năm lúc thúc như lính thời băng rừng, như tù đứng ngó sông… và sông nào cũng chảy!  

Trong con mắt mình, đấy!  Nước mắt là thời gian!  Tôi dậy xếp tấm chăn, cầm khăn đi rửa mặt.  Lòng dặn:  quên!  Quên phứt “mình một thuở lao lung”. Trong lỗ tai lùng bùng… tiếng gà xưa xa lắm… Ở Mỹ người ta cấm nuôi gà, tránh tiếng ồn!  Không lệnh cấm tiếng buồn!  Ôi Thơ thật hạnh phúc…

*

Tôi nghĩ tới mái tóc… Má tôi gửi cho Chùa.  Má biết Phật cũng thua, thì nguyện cầu may… thắng?  Tuổi tám mươi còn nắng, tuổi tám mươi còn mưa!  Tấm lưng vẫn mong chờ một ngày nẳm thật thẳng trên giường trải chiếu sẵn, trên bộ ván Việt Nam!  Má tôi đã theo nhang ra cánh đồng bát ngát…Bà Ngoại bồng Má hát những bài ru… hồi xưa!

Thương quá nha bài thơ sáng nay tôi làm vậy!  Buồn mà cầm muỗng khuấy như khuấy cháo, chắc ngon!  Môt bữa cháo, hai bữa cơm… Cảm ơn đời vong quốc!

Em à, em đừng khóc, chải tóc của em đi!

CÓ MẤY HÀNG CHỮ NGHIÊNG

Mở máy ra.  Trống rỗng.  Không có một email!  Bạn bè tuổi về chiều, chẳng ai còn tha thiết?

Mình gửi thăm bạn riết mình như kẻ nghèo nàn ngửa bàn tay van lơn chẳng móc mưa nào đậu!

Có thể là mình xấu nên bạn bè lánh xa?  Gần mực, ai gần ha?  Gần đèn?  Đèn dọc phố!

Phải chi mưa còn đỡ, thấy đèn mờ, mờ mờ… Phải chi có câu thơ nhẩm nha ngồi chép lại…

Thời, nghiêm, quay bên trái, trước bước đi một hai.  Không một ai ngó ai… chỉ kề vai sát cánh…

Mặt thằng nào cũng lạnh!  Đúng là mặt đồng tiền!  Thời tuổi trẻ thời ghiền ngồi cà phê ngó khói…

Mấy mươi năm đời đổi chắc mình cũng đổi thay?  Ờ nhỉ nay chỗ này… mai, lên đường, chỗ khác…

Giẫm lên nhiều tan nát, giẫm cả lòng mình sao?  Rừng sâu gió thì thào… Sống làm chi không biết!

Mà sống hoài sống miết. Rồi cỏ biếc cỏ vàng…Nhìn mây bay lang thang… Nhìn màn hình:  trống rỗng!

Mất hình thì mất bóng!  Mất núi sông mất người!  Gọi chỉ còn tiếng ơi và không nghe ới lại…

Quê Hương nhớ cái mái / tranh và giọt mưa rơi!  Soi gương nhớ cái thời / nằm nôi.  Và tuyệt vọng!

Ơi bạn ta đầu sóng vững chèo về chân mây!

Ơi các em chân mày phai thì tô lại chút!

*

Bảng trường xưa bỗng đục / rồi hiện lại trong sương… Có người ngang cổng trường.  Đi ngang thời cổ tích!

Trần Vấn Lệ

Bài Mới Nhất
Search