06/18/2008
Một câu chuyện về tình yêu

clip_image001

Gia đình Sam và Mike Baumann cùng với 2 con gái 10 tuổi và 4 tuổi.

Khi cánh cửa hạnh phúc đóng lại trước mặt, điều đó không có nghĩa là thế gian này đã không còn gì để người ta nấn ná thêm phút giây nào nữa. Thường thì khi một cánh cửa (hạnh phúc) đóng lại, sẽ có một cánh cửa khác mở rộng để đón kẻ bất hạnh. Nhưng sự tuyệt vọng đã luôn làm người ta chỉ muốn khóay sâu vào nỗi đau của chính mình, luôn ngỏanh lại nhìn hạnh phúc đã mất, tức cánh của đã bị khép kín từ lâu cho nên người ta không thấy được một cánh cửa khác vừa mở rộng trước mặt. Và dù cho mọi cánh cửa dẫn vào thiên đường hạnh phúc đều đóng chặt, thì người ta vẫn có thể mở chúng bằng chìa khóa vạn năng của lòng yêu thương. Đứng trước ánh sáng chói lọi của tình yêu, mọi định mệnh khắc nghiệt của thân phận con người đều có thể phải bước né sang một bên. Tình yêu mạnh hơn sự chết. Những ý tưởng này không có gì mới. Chúng đã ra đời và tồn tại từ khi lòai người có chữ viết để ghi lại lịch sử. Hôm rồi, một người bạn của tôi chuyển cho đọc một đọan văn thật đẹp. Đó là những lời chúc cô đọng tất cả những gì gọi là tinh hoa của nhân lọai :

Vừa đủ HẠNH PHÚC để giữ tâm hồn bạn được ngọt ngào

Vừa đủ THỬ THÁCH để giữ cho bạn luôn kiên cường

Vừa đủ MUỘN PHIỀN để giữ cho bạn thật sự là người

Vừa đủ HY VỌNG để cho bạn được hạnh phúc

Vừa đủ THẤT BẠI để giữ bạn mãi khiêm nhường

Vừa đủ THÀNH CÔNG để giữ bạn mãi nhiệt tâm

Vừa đủ BẠN BÈ để cho bạn được luôn an ủi

Vừa đủ VẬT CHẤT để đáp ứng các nhu cầu cuộc sống của bạn

Vừa đủ NHIỆT TÌNH để bạn có thể chờ đợi trong hân hoan

Vừa đủ NIỀM TIN để xua tan nơi bạn những chán nản ngã lòng

Vừa đủ QUẢ QUYẾT để mỗi ngày của đời bạn sẽ tốt đẹp hơn ngày hôm trước

 

Và vừa đủ TÌNH YÊU để bạn có thể thực hiện tất cả những điều này…

 

Và câu chuyện có thật được kể dưới đây minh chứng cho sức mạnh vạn năng của tình yêu khi người ta phải đối phó với trùng trùng những bất hạnh trong đời.

Cặp vợ chồng Sam và Mike Baumann cùng lớn lên từ một thành phố nhỏ, học cùng một trường trung học. Sau khi tốt nghiệp , họ bắt đầu một chuyện tình thật đẹp . Đến nay, đã 17 năm chung sống vợ chồng , 2 đứa con xinh xắn , và vẫn ngụ cư ở thành phố tỉnh lẻ nơi họ sinh ra, lớn lên và gây dựng một gia đình . Mike, ngòai công việc ở sở, còn phụ với việc nông trại của cha mẹ. Sam , vì chứng bệnh xơ cứng mô thần kinh ( multiple sclerosis), đã không thể làm được bất cứ công việc gì, nên phải ở nhà . Chứng bệnh quái ác này được phát giác từ 9 năm trước, lúc Sam mới 27 tuổi. Càng ngày bệnh càng phát triển, ảnh hưởng đến hệ thần kinh não bộ, khiến Sam thậm chí không thể di chuyển , dù chỉ ở trong nhà. Trong suốt những năm tháng đó, Mike đi làm về là lại bước vào bếp, làm tất cả những công việc mà lẽ ra Sam phải làm. Anh chưa hề một lời than van, vì tình yêu với người bạn thời trung học đủ lớn để giúp anh chịu đựng mọi nghịch cảnh . Gia đình 4 người của Mike, gồm 2 đưa con gái 10 tuổi và 4 tuổi, vẫn hạnh phúc như bất cứ gia đình bình thường nào.

Cách đây khỏang 1 năm, Mike bỗng bị xuống cân một cách bất thường. Rồi dần dà anh cảm thấy như ” thức ăn cứ đứng lại ở cổ họng “. 3 tháng sau, bác sĩ chẩn bệnh anh với bản án khủng khiếp : ung thư cuống họng thời kỳ thứ 4, tức là tế bào ung thư đã ăn lan sang các khu vực xung quanh. Từ đó đến nay, Mike đã không thể đi làm việc được nữa. Những buổi hóa trị để giết vi trùng ung thư đã lấy đi hết những sức lực còn sót lại trong cơ thể của anh.

Nếu cách đây 9 năm, căn bệnh quái ác của Sam đã không lấy đi hạnh phúc trong căn nhà nhỏ đơn sơ của cặp vợ chồng trẻ nhờ vào tình yêu mãnh liệt của Mike với người bạn đời bất hạnh của mình, thì ngày hôm nay, một tình yêu khác, bao la hơn , mãnh liệt hơn đã giúp cho gia đình nhỏ 4 người với cả cha lẫn mẹ đều mang trong mình những chứng bệnh khó chữa , tiếp tục đứng vững, tiếp tục đầy ắp những tiếng cười để chống chọi với nghịch cảnh.

Bạn bè từ thời trung học, hàng xóm láng giềng , những người biết đến Sam và Mike từ những ngày hai người còn cắp sách đến trường, rồi đến các hội đòan tôn giáo, nhà thờ, những người cùng xứ đạo , cả những người chưa hề biết đến Sam và Mike, bảo nhau tìm đủ mọi cách để giúp đỡ cặp vợ chồng trẻ cả về vật chất lẫn tinh thần. Trước những tình cảm to lớn đó, người vợ chỉ biết ôm chồng và khóc. Cả hai đều tin rằng, họ sẽ vượt qua khỏi những thử thách mà Ơn trên đã tin cậy giao phó cho họ. Bởi vì, với họ, vi trùng ung thư làm sao mạnh hơn được tình yêu mầu nhiệm của những con người , quen và không quen, đang quan tâm đến họ. Qua làn nước mắt, Sam đã nói không thành tiếng lời cám ơn đến mọi người, dù chị biết rằng không một lời cám ơn nào cho đủ với tấm lòng yêu thương của những con người tốt bụng ấy . Đứa con gái lớn, 10 tuổi, khi nghe mẹ tiết lộ về bệnh tình của cha, đã khóc , như bất cứ đứa trẻ nào biết đến sự tuyệt vọng của ung thư. Nhưng sau đó, bé đã lau nước mắt, nói với mẹ bằng giọng nói của một người trưởng thành : ” Mẹ ơi, mẹ đừng lo ! rồi bố sẽ khỏi bệnh thôi, mẹ ạ! “. Còn đứa nhỏ 4 tuổi chỉ biết lờ mờ rằng ” mẹ bị khó khăn khi đi đứng và bố bị bệnh, cần phải uống thuốc “.

Cả một thành phố nhỏ bé, cùng với gia đình 4 người đang chờ xem kết quả khám nghiệm sắp tới về tình trạng sức khỏe của Mike và họ cũng đang chờ xem chương kế tiếp của câu chuyện tình yêu với hai con người bất hạnh. Ngay từ bây giờ, người vợ tội nghiệp đã lo lắng ” nếu anh ấy có mệnh hệ nào thì đâu sẽ là chỗ dựa ” mà từ 17 năm nay chị đã bám vào như là hạnh phúc duy nhất chị nhận được từ cuộc đời.

Dù bất cứ tình huống nào xẩy ra, hẳn là tình yêu thương của những người chung quanh sẽ nâng đỡ cho người vợ trẻ ấy đi hết con đường đời gian truân, khổ ải. Và tình yêu mãnh liệt của hai người , của Sam và Mike, sẽ hóa thân thành tình yêu bao la rộng lớn của tất cả những người chung quanh quan tâm đến họ. Hai đứa con gái nhỏ trong gia đình tội nghiệp ấy sẽ lớn lên trong tình yêu thương và trân qúy hơn bất cứ những đứa trẻ cùng tuổi nào trên thế giới này gía trị của lòng yêu thương.

Khi tôi nghe được và kể lại câu chuyện bất hạnh của gia đình Sam và Mike Baumann ở Burrton, một thành phố nhỏ xíu của Kansas cách nơi tôi ở chỉ hơn 20 dặm, tôi đã liên tưởng đến bao nhiêu những con người bất hạnh khác trên mặt đất lòai người. Cõi người ta vốn ít vui nhiều buồn. Hết tai trời, ách nước rồi lại đến những bi kịch xẩy ra dưới mỗi mái nhà. Khi lái xe đi ngang căn nhà đơn sơ của cặp vợ chồng trẻ tội nghiệp, nhìn hàng chữ ” Home Sweet Country Home ” trên tấm bảng gắn trước cửa, tôi nghĩ đến bao nghịch lý của thân phận con người . Đúng như nội dung đọan văn đẹp người bạn tôi gởi đến cho mọi người cùng uy ngẫm. Ở đâu có con người, ở đó sẽ có những niềm vui và những nỗi buồn. Niềm vui để giữ cho tâm hồn được ngọt ngào và nỗi buồn để cho người ta trở nên người hơn. Ở đâu có con người, ở đó sẽ có những thứ người ta gọi là thành công hay thất bại. Thành công để cho người ta được khuyến khích vươn lên và thất bại để cho con người biết đến giới hạn của chính mình. Ở đâu có con người, ở đó sẽ có niềm tin và hy vọng. Niềm tin để vực người ta dậy khi ngã xuống và hy vọng để con người vững bước đi về phía trước, phía của tương lai . Ở đâu có con người, ở đó sẽ có những khó khăn để thử thách và cơ hội cho con người khẳng định quyết tâm khắc phục mọi thử thách đó. Ở đâu có con người , nơi đó có tình đồng lọai và nhiệt tình muốn làm những điều tốt đẹp cho cuộc sống.

Và trên tất cả, con người ta cần đến tình yêu để có thể thực hiện được những điều tốt đẹp kể trên.

© T.Vấn 2008