Picture of Khuất Đẩu

Khuất Đẩu

Tên thật: Trương Đẩu. Sinh năm 1940. Hiện sinh sống ở Việt Nam. Truyện vừa " Lão Tiền Bối " , hợp cùng truyện dài " Những Tháng năm cuồng nộ " và truyện vừa " Người giữ nhà thờ họ ", là một bộ Trio về cùng một chủ đề. Qua 3 tác phẩm này, người cùng thời và các thế hệ mai sau sẽ có cơ hội hiểu và biết thêm nhiều điều về những tháng năm cuồng nộ của một giai đọan lịch sử não lòng . . .Tác phẩm đã xuất bản (trong tủ sách điện tử TV&BH): Người Tử Tù (2016); đọc tiếp

Khuất Đẩu: NHỮNG CON ĐƯỜNG LÀNG

Như một con trăn dài hiền lành, nó bò từ làng nọ đến làng kia. Không biết từ đâu đến và cũng chẳng biết đi đến đâu, nó cứ lặng lẽ bò đi, lúc lượn sát sườn một con sông nhỏ, lúc ôm hờ hững một ngọn đồi, lúc qua cầu ván đóng đnh rồi

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: NHẠC NGỰA / NHẠC NGỰA NGƯỜI!

Khi mới biết đi lẫm đẫm, bà đã đeo vào chân tôi một chiếc lục lạc làm bằng đồng thau nhỏ như hạt nhãn. Con chó mực mới xin về cũng được đeo một chiếc ở cổ. Bà nói để có nhỡ đi lạc, biết mà tìm. Nhưng ngựa thồ xe đâu có sợ đi

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: CÁI LẠ LÙNG

Tranh: Bùi Xuân Phái   Em ơi em đẹp vô cùng Vì em có cái lạ lùng bên trong! Bùi Giáng Nếu hỏi thẳng mẫu thân Kim Cương, mẫu thân Phùng Khánh hay nương tử Marilyn Monroe, những người mà thi sĩ họ Bùi cho là đẹp vô cùng ấy, cái lạ lùng bên trong

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: PHO TƯỢNG

(Ảnh : Internet) Trong một lần vét cái giếng lạng trong vườn, gã đào được một tượng Chàm bằng đá. Tuy tượng mất đầu, nhưng tay chân hãy còn nguyên vẹn. Ai cũng bảo đây là của người Hời bỏ lại sau khi thua chạy. Mà cái gì của người Hời để lại đều bị

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: LẶNG LẼ NƠI NÀY

Tranh: Trần Thanh Châu Đó là nơi chốn dễ thương, nếu còn trẻ bạn muốn được cất nhà bên suối để mong em đến tôi một lần. Bởi vì đó là nơi bình yên chim hót, nơi bạn có thể ngồi nhìn mặt trời lặn bao nhiêu lần trong một ngày cũng được. Sau lưng

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: BUỒN NHƯ LY RƯỢU CẠN!

Tranh : Trần Thanh Châu Thưở tóc còn xanh, khi tuổi đời hãy còn đầy như con nước lớn, tôi hào sảng: xin uống cạn đời ta! Giờ thì ly đã cạn. Chiếc ly ấy, nói như nhà thơ Lữ Quỳnh là một ly không, bày ra để tưởng nhớ đến người bạn nhạc sĩ

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: ÁO TRẮNG

(Ảnh : Internet) Áo trắng đơn sơ mộng trắng trong. Huy Cận Chếc áo tôi muốn nói, nhìn xa tưởng đâu em gói mây trong áo, tới gần mới biết là hai phần gió thổi một phần mây. Một phần mây thôi, nhưng cũng đủ làm choáng váng vì áo em trắng quá nhìn không

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: TRÈO QUA CHÍN DỐC!

Tranh : Trần Thanh Châu Không phải dốc cao thăm thẳm súng ngửi trời của Quang Dũng. Mà là những ngọn đồi nho nhỏ, lúp xúp nằm liền bên nhau đến những chín ngọn. Ở một nơi mà núi rừng nhiều như quê ngoại của các con tôi, thì chín ngọn đó cũng chẳng có

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: THẦY GIÁO VỠ LÒNG CỦA TÔI

Tranh: Trần Thanh Châu Cho đến giờ tôi cũng chẳng biết thầy tên gì, chỉ nghe trong làng gọi là ông giáo Ba. Ở quê, người ta thường tránh gọi nhau bằng tên thật, chỉ gọi theo thứ hay tên của đứa con đầu. Sau lễ cúng khai tâm mà tôi được ăn nguyên một

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: LẠI NÓI VỀ LÚA

Phơi Thóc – Tranh Thêu Tay (tranhtheuphuquoc.com) Gánh gánh gánh, gánh thóc về, gánh về… Phạm Duy Bà tôi nói, ngày xưa hạt lúa to như trái bí ngô, đến lúc chín là nó tự lăn về. Chủ nhà cứ việc quét sân mà ngồi đợi. Tôi thử tưởng tượng: cảnh lúa lăn nhộn nhịp

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: BUỒN ĐÊM MƯA

Mưa nửa khuya. Một cơn mưa bất chợt lặng lẽ. Thật thú vị, khi lò bánh mì bên cạnh không còn nghe tiếng máy trộn bột, không còn tiếng thợ lăn bánh và ngoài đường không một tiếng xe cộ. Chỉ có tôi một mình và mưa một mình. Không sấm chớp. Cũng không gió.

Đọc Thêm »

Khuất Đẩu: TUỔI MƯỜI BẢY

Tuổi mười bảy bẻ gãy sừng trâu Tục ngữ Mười bảy tuổi, non sáu mươi năm trước, từ vùng “tự do” đất Bình Định tôi tới nơi “bị tạm chiếm” là đất Khánh Hòa, để thi vào trường Võ Tánh. Suốt một ngày dài, vừa đi bộ, vừa đi xe đò, cả đi thuyền qua

Đọc Thêm »