
Nguyễn Hàn Chung: Lăn/Nhớ & quên/Nhoáng
Cái Bóng – Tranh: Thanh Châu Lăn Em bây giờ chẳng có ai Còn anh có hạt lệ dài lăn theo Lăn hoài nên nỗi cô liêu Biến ra nghìn hạt mưa chiều héo câm Nhớ & quên Mau quên nhất là đàn bà Nhớ lâu nhất lại

Cái Bóng – Tranh: Thanh Châu Lăn Em bây giờ chẳng có ai Còn anh có hạt lệ dài lăn theo Lăn hoài nên nỗi cô liêu Biến ra nghìn hạt mưa chiều héo câm Nhớ & quên Mau quên nhất là đàn bà Nhớ lâu nhất lại

Hồng Nhan – Tranh: Diễm Hạ Càng ngày càng thấy em già dặn không em vẫn chỉ là em thôi chắt chiu như thể chim mồi bón yêu mỗi lúc anh ngồi bi quan Càng ngày càng thấy em ngang tàng không em vẫn dịu dàng bên anh mặc cho bè bạn lanh chanh

Cái Bóng – Tranh: Thanh Châu Nhiều khi Nhiều khi rất muốn du côn lỡ cầm phấn mấy mươi hơn sao đành Nhiều khi tính chửi tanh bành cái loài giun dế tung hoành chiếu văn Nhiều khi vầy cuộc lăn tăn trận nào cũng bị đá văng khỏi giường Nhiều khi cũng

Hoa Dại – Tranh: Mai Tâm Ngoại Mình không nhớ ngoại của mình lại đi nhớ ngoại của tình nhân xưa ngoại mình đã hóa gió mưa từ khi hạt bụi còn chưa nên hài Thôi thì chẳng ngoại của ai ngoại chung là của cả hai đứa mà ngày em tóc

Bến bình yên – Tranh: Mai Tâm Người người hoan ca Mỹ Sơn quần tháp rêu phong trơ trọi một mình em, một tháp mấy ai biết muốn trả cái giá bằng an bao thân thế sa mưa bụi vùi, rêu lấp Ta có mấy rượu đâu mà tiếc đau những cặn giọt

Đợi Chờ – Tranh: Thanh Châu Ngày em con gái Ngày em con gái sởn sơ Anh như người chẳng bao giờ đoạn tang Vụng tay làm gãy tiếng đàn Bao nhiêu là chuyến đò ngang xa dần. “Thương người như thể…”, ơ không? Anh chưa đáng mặt gánh gồng câu ca Suốt đời

Ngậm tăm – Ảnh: HKL ĐÀN BÀ & THƠ Sự hấp dẫn của đàn bà trước tiên là nhan sắc chứ không phải đức hạnh. Sự hấp dẫn tiếp theo của đàn bà là tài hoa chứ không phải riêng nhan sắc. Sự hấp dẫn làm nên chất của đàn bà là đức hạnh chứ

Ngõ vắng – Tranh: Hòang Thanh Tâm Muốn mà Muốn cầm ô chắn mưa giông mà quên phắt tuổi mình không có dù lỡ đành gom lá cuối thu xâu năm tháng lại thành phu quét đường Muốn ôm riết bả vai nàng không cho sương xuống dụ hàng cố nhân mà

Nợ trần gian – Tranh: Thanh Châu Một lần ôm Một lần thôi được ôm em bờ vai nhỏ sợi tóc mềm buông lơi rồi anh chịu đọa của trời rồi anh ma kiếp một đời trầm luân Một lần thôi vĩnh viễn xanh còn hơn năm tháng dài quanh cuộc người anh không

Gà Trống – Tranh: Mai Tâm Bế tinh Thường xưa luyện pháp bế tinh sợ câu thơ dính nòi tình mất thiêng về già thức ngộ đồ điên bế tinh là pháp môn thiền rất sai Bế tinh thì những trang đài sẽ không linh hiển một ai trong đời dẫu

Xanh – Tranh: Mai Tâm Già rồi ngủ có mỏng mà nhớ lại rất dày nhớ từ thời đái mế chưa biết lấy quần thay mà không có quần thay Nhớ cái hôm hun trộm bị chửi thề te tua cái cô gái mười bảy mắt sâu như giếng Chùa chửi chi mà chanh

Góc Vườn – Tranh: Mai Tâm Con chữ Có con chết đã đem chôn Đêm đêm hú hí hiện hồn vào ra Có con sống sít bên ta Đêm đêm lầm lụi bóng ma vật vờ Con nào rác Con nào thơ Ta run rẩy trước bệ thờ con âm