Hoàng Hưng: ÁC MỘNG (7 – Hết)

Định mệnh

Nó sẽ đến lúc không ai chờ đợi

Vô lý như câu chuyện tầm phào

Em linh cảm suốt một đời dằn dọc

Em bận tâm giải nghiệm những chiêm bao

.

Anh biết anh có kẻ thù giấu mặt

Cứ rình chơi những cú bất ngờ

Anh biết sinh ra mình đã mang hội chứng

Rùng mình khắc khoải trước hư vô

.

Em bảo có vong đè nặng hai vai

Khiến một ngày đổi ba sắc mặt

Vong ấy là anh chứ ai

Ám đời em tâm hồn bệnh tật

.

Không còn Chúa cho người xưng tội

Chỉ chờ xem trừng phạt lúc nào

Em bi phẫn ở hiền sao gặp ác

Ác ở trong hiền chứ ác ở đâu

.

Hay kiếp trước mình đã từng ăn lận

Hay kiếp sau mình sẽ được đền bù

Sao biết được hơi đâu mà lẩn quẩn

Cứ xếp bằng như Đức Phật ngồi tù

Sốt

Tôi bồng bềnh tôi nở chật không gian

Tôi nhìn tôi bay khỏi đất.

Cơn sốt nào đây cơ thể rùng rùng ù tai chóng mặt

.

Bàn tay em suối mát

Lòng anh còn bất an

.

Tiếng em đều đều lời kinh xa xăm

Có một kiếp mình tu chưa trọn kiếp.

Mắt em trên ngọn cây

Dõi đoàn tàu oan nghiệt

Kiếp này anh lại vụng

Có còn kiếp khác không em?

.

Giật mình gối ướt

Tay quờ sang em.

Ngày buồn ăn cả vào đêm

Em ngồi như núi lặng im mà buồn.

Anh còn chao đảo vô thường

Những cơn động đất điên cuồng dưới da.

Bao giờ cơn sốt lùi xa

Để anh lẳng lặng tan ra thành lời

Hoàng Hưng

(Trích ÁC MỘNG – Nhật Ký Thơ 1982-1992)

Bài Mới Nhất
Search