Sài Gòn – Tranh (sơn dầu): Phạm Hoàng Minh (Nguồn: www.nguyenartgallery.com)
ĐI TRONG MƯA SÀI GÒN
Mưa trong phố – một ngày thôi
Xin san sẻ nửa cho tôi với người
Mặc tình theo lá rong chơi
Tôi lang thang giữa quán đời phù hư
.
Mưa trong nắng – một mình ư
Nên không chấm đất tạ từ cũng không
Quanh co hết mấy góc đường
Trong từng sợi tóc chợt buồn vu vơ
.
Mưa trong gió – thật dại khờ
Vì tôi cứ ngỡ em vừa qua đây
Tóc thơm xỏa kín bờ vai
Trong tôi có nửa hình hài của em
.
Mưa trong quán – một mình quên
Biết treo nỗi nhớ hằn lên góc nào
Ghế long bàn gãy chực nhào
Tình xa lắc đã chìm vào bóng mưa
.
Mưa trong mắt – một ngày xưa
Ước chi dâu bể dư thừa quên tôi
Để trong veo tiếng em cười
Để tôi vẫn mãi là người…mộng du
NHƯ CÁI NẮNG SÀI GÒN
Tháng năm Sài Gòn
Nắng chênh chao như chảo lửa
Nắng ở đâu bủa vây tứ phương tám hướng
Những cô gái ra đường che kín từ đầu đến chân
Người chẳng nhận ra nhau
Làm thế nào tôi nhận được em
Giữa bao Ninja rực rỡ sắc màu
Trôi trên đường phố
Chỉ thấy những chùm hoa giấy đỏ chói chang
Trong căn biệt thự cổ kính – Tú Xương
Và tiếng ve oi nồng
Chạy dọc theo hàng sao cổ thụ Sương Nguyệt Ánh
Cùng tiếng rao mệt nhọc của người bán hàng rong
Trượt dài trên khắp ngõ phố Sài Gòn
Vài chiếc lá khô
Rùng mình rong chơi
Nào biết rằng mình vừa bay vào vô định.
.
Sài Gòn có những ngày tháng năm
Nắng treo đầy hoa lửa
Tây ba lô phong phanh khoe ngực
Cầm tay nhau dạo phố
Khoác lên mình chiếc áo ngụy trang
Vẽ nên bức tranh Sài Gòn
Màu nắng phương nam rực rỡ
Xe chạy qua ngã ba, ngã tư rồi ngã sáu ngã bảy
Ngã nào người cũng ken đông nghìn nghịt
Không chừng cũng lạc mất nhau thôi
Nắng ở trên cao thăm thẳm
Nắng bủa vây trên tóc trên môi
Nắng cả trong đôi mắt gởi bùa người đi
Ôi cái nắng Sài Gòn
Chẳng thể nào tìm lại được mùi hương
Chiếc hôn nồng nàn ngày nọ
Suýt làm anh ngộp thở.
2/5/2018
SÀI GÒN TRONG KÝ TỰ THỜI GIAN
Những ai phải lòng Sài Gòn
Nghe trong dư âm trăm năm còn ngoảnh lại
Lập trình trong mỗi bước chân
Neo đậu chữ trên vai khâu thành vết sẹo
Treo trên hàng cây xanh đầy hoài niệm
Trôi trong từng con phố ấm áp tình người
Bao chuyện nhỏ tưởng chừng đã quên
Ngõ hẻm giữ nguyên lời rao đêm trong màn gió
Cảng Nhà Rồng lung linh bóng nước
Dấu ấn in trên cột cờ Thủ Ngữ
Lồng lộng bóng cờ bay
Chuông nhà thờ Đức Bà rền vang
Ngày chủ nhật con chiên đảnh lễ
Tôi lang thang đi trên các vỉa hè
Khám phá mấy câu chuyện xưa nghe hoài sao không thấy cũ
Ông già vá xe bên lề đường
Lơ đãng nhìn luồng xe mải miết
Đêm Sài Gòn vẫn trôi
Như chưa hề ngủ bao giờ.
*
Thời gian đong đầy ký tự
Chìm nổi suy tư vắt kiệt phận người
Xưởng đóng tàu Ba Son đi vào kí vãng
Tòa cao ốc choáng ngợp tầng tầng mọc lên
Ai không từng giữ riêng cho mình
Một góc Sài Gòn để thương để nhớ và… để quên
Buổi trưa hè oi ả
Ve rền rĩ trên tán dầu cao Sương Nguyệt Ánh
Ngày mưa dầm gió bấc
Sóng chòng chành sương khói phía Thủ Thiêm
Thấy gì từ mùa hoa kèn hồng tháng tư
Phượng đỏ tháng năm làm mắt ai chợt ướt
Tháng năm có đủ độ dài
Để neo đậu lòng người xa xứ
Nỗi đau chợt vơi đi
Từ bao tấm lòng nghĩa tình hồn hậu
Thông điệp nào được gởi lên không
Sài Gòn ơi
Có thương xin hãy tìm về.
8/11/2023
NGUYỄN AN BÌNH
