Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG SÁU (1)

Đường Hoa – Ảnh: NTN

TỔ QUỐC NÓI THẾ NÀO CŨNG RƯNG RƯNG

Máy bay mình đang bay ngang qua thành phố cũ… Đà Lạt kìa, thương nhớ, phấn thông vàng hay mây?

Em!  Cho anh bàn tay!  Chỉ anh đi, ngón út. Cho anh đi, hương mật của thành phố ngàn hoa…

Em!  Cho anh hôn nha thành phố ngàn thông mướt mái tóc em dài thượt con suối vòng Cam Ly…

*

Tôi không biết nói chi về một thành phố cũ nơi mà tôi từng ở… bây giờ tôi bỏ đi!

Nó còn lại những gì?  Lăng Nguyễn Hữu Hào khiêm nhượng những bậc cấp đơn sơ?  

Những bậc cấp trong mưa nước đổ về Tùng Nghĩa.  Quê em là Liên Nghĩa một thị trấn giữa rừng…

Những xe ngựa chạy không những tấm lòng đói khổ.  Những người Thượng đóng khố chống gậy đi lên non…

Thác Gougha dễ thương cứ đổ hoài nước mắt.  Tiếng cắc bùm thật chát xé rừng thông tan hoang…

Núi cao nhất, Langbian.  Núi Bà đó, em ạ.  Nghĩ người mình thật lạ, đặt tên núi:  Núi Bà…

Hồi xưa anh đi qua, núi nào cũng tên đó, nghe nó sao ngồ ngộ, nhớ em – một mình Em?

Anh đứng ở K’ Loon ngó xa về Tà Cú, những đám mây quần tụ…em đang múa Rừng Ơi!

Những cánh rừng nằm phơi xương tàn thời hủy hoại… Anh biết sao mà nói… dưới kia:  rừng Lâm Viên?

Em ơi em!  Em!  M.  Dưới kia thành phố cũ… tất cả chắc đang ngủ chờ em về nâng niu?

Em, anh rất quý yêu… lá thông cài trên tóc.  Tự nhiên tình Tổ Quốc trong anh cũng bằng em…

MỘT NGÀY NỮA MỘT NGÀY

Tìm em như thể tìm chim.  Chim ăn biển Bắc, anh tìm biển Nam…(Ca Dao)

Một ngày nữa, một ngày… bầy chim bay về Bắc.  Không bay thì không mất… mà bay thì mất rồi!

Nghĩ thế, nói thế, vui…Nỗi vui mừng mỗi sáng. Trời tháng Sáu quang đãng… mình về Nam tìm chim!

Trời có hướng, có tên, mình vô danh, làm ngược, tìm chim làm sao được… khi mình biết mình sai!

Phải chi mình hàng cây / cứ đứng yên một chỗ… rồi sinh hoa, hoa nở/ bay phấn hương như sương…

Hàng cây đứng bên đường.  Con đường sinh để chạy, trong bầu trời mình thấy những bầy chim đang bay…

*

Hôm nay, sáng mồng Hai, ngày thứ hai tháng Sáu, tôi buồn chân đi dạo lạc vào xứ Ca Dao!

Tôi không hiểu Ca Dao tại sao mà kỳ thế… chắc tác giả suy nghĩ chuyện gì đó khác thường?

Người yêu đi một phương, mình đi tìm một hướng!  Tôi thắc mắc, tưởng tượng / trên đời một thi nhân…

… nên đời có thơ văn?  Nên đời có bệnh viện… những tượng đài dâng hiến / những đám mây muôn nơi?

Ôi chao ơi cõi người, nói về chim có lý?  Cây lau lách ngả quỵ / trong vòng tay Pascal?

“Con người rất mềm yếu, nó là cây lau sậy.  Cây lau sậy có tư tưởng”!.(*)

Tự dưng tôi rờn rợn thấy mình trên đồng hoang…

(*) Một ý tưởng của Pascal.  Xưa, nay, Pascal được đời xưng tụng là một nhà-tư-tưởng.  Có lẽ vì nhan đề cuốn sách của Pascal, Les Pensées.

NGÀY ĐẦU THÁNG SÁU

Sinh Nhật qua rồi…Hôm nay tháng Sáu, đầu mùa nắng ráo chưa ráo lòng thôi!

Vẫn là xa xôi Nước Non ngàn dặm!  Vẫn là buồn lắm giống như buồn hơn…

Không có Quê Hương thì tha hương mãi.  Không nói trái, phải vì không ai nghe…

Mỗi ngày ngó xe trên đường qua lại.  Bạn bè trai gái không còn hỏi han…

Bạn mất, mình thăm.  Mình còn, không bạn.  Đến chim buổi sáng không nán công viên…

Nhiều chuyện mình quên mà không quên tội!  Biết đường là lối – lối nào cỏ hoa?

Bụi khói chan hòa xót xa từng chặng.  Bụi khói, bụi phấn.  Bụi bờ.  Bụi tro…

Các em tuổi thơ, mắt tròn viên đạn, chớp mắt nhìn nắng, chớp mắt nhìn mưa…

Nửa Thế Kỷ qua.  Hôm nay tháng Sáu! Con đường rào rạo, tiếng sỏi cũng xưa…

Tôi làm bài thơ này sao khô khốc?  Có ai vuốt tóc chải được thời gian?

Không ai vuốt tóc chải được thời gian!

SÀI GÒN CHỈ MỘT NỬA GIỜ MƯA

Chỉ một nửa giờ mưa mà Sài Gòn ngập lụt!  Người muốn mưa vài phút, mát đó, được bao lâu? (*)

Những gì mình mong cầu, đất trời thường ngoảnh mặt  Nhà Thờ, Chùa cao ngất… không đụng tới trời xanh!

Có lẽ những bức tranh họa cảnh đời là đúng?  Sống, lẽ Tự Nhiên là sống.  Sống, nào ai cảm động cảnh thương tâm ở đời…

Dĩ nhiên thấy khóc, cười, Trời kêu ai nấy chịu!  Người ta sống đủ kiểu… rồi cũng chỉ một đời!

Nhìn đất nước đổi dời, nhìn cảnh đời tang hải, bao nhiêu trang giấy trải chì là bài Diễu Văn!

Phải chi… biết ăn năn, cầu, đường đừng ăn bớt… trời chỉ mưa trớt qướt, dân không phải lầm than!

*

Một Sài Gòn hiên ngang, hễ mưa là xuống cấp.  Không chỗ nào không ngập… cả bên Phú Mỹ Hưng.

Mở đường về phía Nam, nước không có đường thoát.  Ngô Viết Thụ dặn trước, người sau không thèm nghe!

Thương Bác Hồ đỏ hoe hai con mắt pho tượng.  Thành phố càng to lớn…nỗi niềm càng bao la!

Con lội nước kêu Cha!  Vợ lội sình… Anh hỡi!  Người tứ phương đổ tới, kiếm cái ăn, nghẹn lòng…

Có hôm trời mưa giông, bà vé số ngã quỵ…  xe bus còi cứ hí… nước bật nắp cống, trôi!

Nắng – hồ con rùa, nước sôi!  Mưa, cầu chữ Y muốn lé.  Một thành phố hoa lệ, Sài Gòn ơi Sài Gòn!

(*) https://vnexpress.net/duong-pho-dong-nai-tp-hcm-ngap-nang-sau-mua-lon-4752892.html

HOÀNG HÔN LANG THANG CON TRĂNG VỀ SỚM

Năm năm sau, mười năm sau,

chúng ta lại thấy cái màu thời gian:

.

Có khi là nắng nồng nàn,

có khi mưa cũng hòa chan nỗi niềm?

Có khi không thấy gì thêm

cái màu quá khứ hồn nhiên không ngờ…

Dẫu gì thì cũng là thơ

có khi mình được chút mơ chút màng!

.

Em nhìn kìa… chiếc đò ngang,

hồi xưa… ai đó… áo vàng gió bay…

hoàng hôn vàng những đám mây,

buồn hiu nắng rụng mà đầy con sông!

.

Em nhìn kìa, em thấy không?

Năm năm về trước vẫn dòng sông xưa…

HEO MAY BỖNG LẠNH MẮT CON NGƯỜI

Mùa Thu năm nay về quá sớm!

Gió Bấc đã về bứt lá rơi…

Nắng Hạ mới lên chừng mấy bữa,

Heo may bỗng lạnh mắt con người!

.

Chị run rẩy ở hành lang gió,

Chị chắc bâng khuâng thuở biển trời?

Nửa Thế Kỷ qua còn nỗi nhớ,

Gió chiều ai biểu lạnh đôi môi!

.

Anh thì chắc dọc theo đường phố,

Đời quạnh hiu, buồn, mãi thế thôi!

Tuổi trẻ ướp mơ nhiều giấc mộng,

Bỗng dưng già cỗi, tại sao Trời?

.

Chuông ngân chuông ngân ngày lang thang,

Bá Nha không vuốt nữa dây đàn!

Tri âm, tri kỷ ai còn bạn,

Nói đi!  Tôi buồn… nghe hân hoan!

.

Chị buồn như thể câu thơ cũ

mà Diễm Châu từng đã xót xa:

“Chị về đây với người ta,

một hành lang rộng buồn da diết buồn!” (*).

(*) Thơ Diễm Châu

COI NHƯ MỘT BÀI THƠ

“Không có nắng nên nhà không có cửa,

Không tình yêu nên mắt cũng tiêu điều!”

Tả cảnh Paris mùa Đông,

Nguyễn Hồi Thủ viết như thế…

.

Tôi ở Los Angeles, Mỹ

Cũng có thời ở Sunnyval,

có thời ở Plainfield,

có thời ở New York…

.

Mùa Đông nơi tôi ở nhà nào cũng cửa kính,

tuyết bám, băng tan, sương lăn…

Tôi ở trong nhà nhìn ra

trời u ám…

.

Năm nay, năm con Rồng,

tôi ở Temple City, đang mùa Hạ,

mà buồn như mùa Đông…

Như mùa Đông Paris…

.

Có lẽ mắt tôi đang… tiêu điều?

Mùa Hè mà trời lạnh quá,

u ám, muốn mưa, không mưa

Bão rớt về thôi – những cơn bão ở Trung Mỹ.

.

Tôi không suy nghĩ…

hết tuổi rồi, hết phải đi làm kiếm sống

mỗi ngày đọc báo qua mạng internet

thấy Việt Nam kẻ ngược người xuôi.

.

Tôi nhớ hoài hai câu thơ của Nguyễn Hồi Thủ

cảm thấy lòng đắng nghét.

Chắc tại vì trời đang lạnh quá thôi?

Hình ảnh bão tàn phá ở Texas, ở Ohio…Tả tơi!

.

Nhà nhà ở thành phố tôi không mở cửa,

kính đủ cho ánh sáng tỏ mờ

không ai thẩn thơ đi trong trời giá rét

Chỉ có năm nay mùa Hạ thật kỳ?

.

Cái “tiêu điều” của người Paris nao nao lòng tôi, có!

Cái tan hoang do bão gây ra ở các Tiều Bang kề cạnh, nhoi nhói lòng tôi, có

Có cả những con chó ở Thành Phố Hồ Chí Minh chạy rông bị bắt bỏ tù.

.

Không có Tình Yêu gì, tôi thấy đời đã như Thiên Thu.

Hoa La Jacaranda tàn rụng, bay vù, tím ngắt.

Hạ đỏ mô hè cho chàng tới hỏi:

“Em Thơ Chị Đẹp Em Đâu?”.

.

Sáng nay không thấy bồ câu,

trời đất thế này, chim làm sao sống?

Con người có Hy Vọng…

Những ánh cửa gương mờ tỏ như trăng…

HAPPY HOLIDAY

Hôm nay ngày Lễ, nghỉ!   Ngoài đường xe chạy, không; lề đường người, đông đúc.

Ngày Chiến Sĩ Trận Vong, ngày lớn nhất, có tiếng khóc, có tiếng cười; có người thương nhớ người, có người cứ vui vẻ!

Nước Mỹ vào ngày Lễ vui-buồn ở bên nhau!  Cờ được long trọng chào, có diễn văn, diễn thuyết…

Người sống nhớ người chết, chiến sĩ từ Binh Nhì…không phân biệt cấp gì – nằm bên nhau, nghĩa địa!

Không ai cười thất lễ.  Không ai khóc giả vờ. Cuộc đời là Bài Thơ ngậm ngùi mà hùng tráng…

Hôm nay trời có nắng!

Xin cảm ơn Ông Trời!

*

Thơ tôi nhiêu đó thôi rưng rưng lòng cám nghĩa.  Nghĩ sao cũng được nhé, tư-cách-người-lưu-vong!

MƯA KHÔNG CÓ NƯỚC NỔI LÒNG SÔNG TRƠ ĐÁY SÔNG

Hơn một tuần đã qua… mưa vẫn là mưa bụi.  Mưa không có nước nổi, lòng sông trơ đáy sông!

Hơn một tuần đợi mong chỉ là công hoài vọng!  Biển mặt bằng không sóng, bão có mà rất xa…

Bão bên Florida… Bão đang vào Texas… Nhiều Tiểu bang tan nát… Cali chỉ phập phồng!

Đọc tin báo:  đau lòng!  Tự tin mình:  Trời cứu!  Rót nửa chừng ly rượu tung mong ngày nắng lên…

Đi xếp lại cái mền.  Rồi lại tung ra đắp.  Chuyện của trời của đất, Chúa, Phật đều vô can…

*

Phật thì bảo:  Vô Thường!  Chúa:  Tương 

Lai không có… Người tu hành chưa ngộ thì biết sao biết sao?

Phút 89 ào ào…kim đồng hồ rụng xuống.  Cái miệng cười gắng gượng… thôi, cũng đã “qua biền”!

Những người Việt vượt biên chết đã hơn một nửa, cháu con họ không nhớ Cha Mẹ từng qua cầu! (*)

Ai đã đọc Nguyễn Du thấy lòng ông tâm bão?  Ai qua cầu đổi áo… đổi được chăng nỗi niềm?

(*) Thơ Nguyễn Du: “Đoạn trường ai có qua cầu mới hay!”.

LẠC BƯỚC ĐÈO NGANG

              Bước tới Đèo Ngang bóng xế tà

                               Cỏ cây chen đá, lá chen hoa…

                                                         *Bà Huyện Thanh Quan

Chưa tới mùa Thu mà ảm đạm.  Buồn hiu.  Không nắng.  Chỉ mây mù! Sáng, mưa phùn chút như lau mắt, trưa xế chiều âm u âm u…

Thời gian không bước mà đang chạy?  Xe bus không người cũng chạy theo…Nước Mỹ mấy năm kinh tế xuống, giá nhu yếu phẩm tha hồ leo!

Chợ cũng đìu hiu, không phải chợ mà như căn tiệm của người Tàu.  Nhớ ơi Chợ Lớn thời quân thiết, tiệm mở không ai chịu bước vào!

Thế giới năm châu mà chỉ một nỗi-buồn-thế-chiến chực lăm le? Thì coi nắng yếu là chia sớt cho tiếng chuông ngân chỉ hướng về!

Lậy Chúa!  Tình thương mà trải hết, con yêu Thiên Chúa biết bao nhiêu!  Tại sao có kẻ buồn không nói… một chút “nhân văn”, sợ quá nhiều?

Người homeless ngồi im lặng, nó nguyện cầu chăng?  Nó ước mơ?  Nó không có bạn ngồi bên cạnh.  Nó có chờ không những giọt mưa?

HOUSTON TEXAS BÃO

Bão ùa vào Houston, phá tan tành Texas.  Bão mang gió và nước tạo thành biển và sông!

Phận người như cái lông của con công vừa rụng, âm vọng như tiếng súng chạm vỡ những tiền đồn…

Cát bụi còn lăn tròn, những con đường cuốn chiếu!  Tiệc chưa tàn còn rượu nằm đây đó, ngổn ngang…

Bạn không báo tin sang.  Tôi chỉ đọc trên báo.  Tưởng tượng cơm và áo bây giờ là phù vân!

*

Tôi bưng chén cơm ăn thấy bão bùng cuồn cuộn.  Ai cũng lòng ước muốn Hạnh Phúc mà… như mơ!

Tất cả đều hư vô.  Sống còn là hơi thở phập phồng chiếc lá vỡ nhập nhòe đống mảnh gương…

Sau bão là mù sương hay con mắt mình ướt?  Bạn ơi bên Texas nói gì được nói đi…

Trần Vấn Lệ

©T.Vấn 2024

Bài Mới Nhất
Search