06/29/2021
Nguyễn Minh Phúc: Khản giọng gọi tình/Khâu lại đời nhau/Khi tình đã nhạt

Sóng – Tranh: Mai Tâm

 

 

Khản giọng gọi tình

 

theo người mấy nẻo đường thôi

mà sao tôi đã một trời tương tư

từ trong đáy mắt môi cười

nhắc tôi yêu những biếng lười bỏ quên

 

ừ thì người với mông mênh

sao tôi khản giọng gọi tên rồi buồn

ừ thì sương chập chùng buông

cớ sao tôi đứng cuối nguồn đợi mưa

 

thì tôi , người biết đã thừa

nửa đời hư, nửa đời vừa lâm chung

bờ xa gió giật mưa chùng

nỗi sầu hoang phế ngại ngùng yêu ai

 

nghe mưa rơi xuống sông dài

cõi tình rớt đọng hai vai khẽ buồn

người về từ buổi chiều buông

xin cho tôi vọng cuối nguồn tiếng yêu…

 

 

Khâu lại đời nhau

 

rồi khi gió tạt mưa nhàu

ta ngồi khâu lại đời nhau một lần

xin trao hết những nợ nần

em, tôi còn nợ với trần gian kia

 

xin ngồi với những đêm khuya

lắng nghe hơi thở chia lìa hôm nao

hay nghe héo úa câu chào

ngày xưa hắt bóng tình chao chát buồn

 

còn nồng nàn lại môi hôn

tình phơi đầu suối mưa dồn cuối sông

yêu em kim chỉ mặn nồng

tôi ngồi đan lại tấm lòng lên ngôi

 

mình về khâu lại đời thôi

dẫu ngày tháng đã xa xôi lâu rồi

dù đôi tay đã rã rời

cũng xin giữ lại chút đời cho nhau…

 

 

Khi tình đã nhạt

 

ừ thì người đã rời tôi

chút yêu thương đó cũng rồi tàn phai

còn đây lại những sớm mai

tôi ngồi nhớ bước chân ai nồng nàn

 

ừ thôi yêu dấu đã tàn

nghe sông suối đổ trên ngàn quạnh hiu

còn đây sót những buổi chiều

mưa chan rớt hạt cô liêu bẽ bàng

 

tôi ngồi thắp bóng mê hoang

trần gian đã úa thiên đàng đã xa

ly chia buồn dấu nhạt nhòa

chân người bước vội lạc loài một tôi

 

ừ rồi cũng đã phai phôi

khi tình đã nhạt son môi đã nhòa

chỉ là cơn gió thoảng qua

đêm về còn lại tôi và …bóng tôi…

 

Nguyễn Minh Phúc

(Di Cảo)

 

 

 

 

 

©T.Vấn 2021