
Cô Đồ – Ảnh: Lưu Na
NẮNG XUÂN
Ngày mùng Hai xem như hết Tết,
Nắng Xuân rạng rỡ đã ùa về
Đào mãn khai và Hồng cũng thế
Rét ngọt ngào đã thôi tái tê!
Ngày mùng Hai tháng Giêng bừng sáng!
Ung dung ta rót chén rượu đào
Nhâm nhi uống hư tâm lòng trúc
Thế sự! Cũng đành giấc chiêm bao!
Một năm qua! Một năm nữa đến…
Thời gian cứ thủng thẳng ngựa gầy
Vạn lí! Dặm trường! Thôi gần hết
Hư hao cầm chắc chẳng mong đầy.
Lòng rỗng không! Một làn gió thoảng
Ngân lên khúc nhạc tự ta vui
Mang mang sông nước xuôi. Xuôi mãi
Phía cuối trời mênh mang biển khơi!
Mùa Xuân! Mùa Xuân! Năm nào nhỉ?
Ta hóa thành hạt bụi bay lên
Theo nắng Xuân. Nắng Xuân trong vắt…
Vời vợi trời cao cõi thần tiên.
Ở nơi ấy không mùi tục lụy
Người xưa bảo vậy! Bảo vậy thôi
Một cõi trở về như Tết đến
Thì cứ ung dung cuộc dong chơi!
SÁNG MÙNG MỘT TRƯNG ẢNH CŨ…
Chả có gì mới thì trưng cũ
Cũ cả ta và cũ cả người
Biến thiên cứ nhìn mặt là biết
Chê khen cười khóc cứ khơi khơi.
Trưng ảnh cũ. Nào ta trưng ảnh
Năm mới rồi cũng cũ thôi mà
Biết vậy cứ ung dung mà sống
Ta sống thì ta vẫn là ta.
Bạn cũ bớt dần có bạn mới
Bảy tỉ người có ít gì đâu
Băng tan, núi lở…Đất đủ rộng
Trời đủ lớn nguyên vẹn trăng sao.
Chỉ sợ ta nhát hèn. Chỉ sợ…
Mắt mờ. Miệng ngậm. Não trơ lì
Chỉ sợ lòng ta không đủ lớn
Lại thêm gánh nặng tham – sân – si!
NÀO THÌ LẨY KIỀU
(Viết lúc giao thừa tết Mèo)
Hoa tàn đừng cố làm tươi!
Trăng tàn lại cố mà cười làm duyên.
Lập lờ trắng trắng đen đen,
Chung quy cũng chỉ kiếm tiền mà thôi.
Cho hay muôn sự tại trời,
Trời kia đã bắt làm người véo von.
Bảo tròn thì hát là tròn,
Bảo vuông uốn lưỡi rằng vuông …Khó gì!
Nô tài một kiếp! Quản chi!
Cơm nuôi! Lương trả! Thôi thì…Múa ca.
Trăm năm trong cõi người ta,
Chữ nhàm chữ nhạt khéo là sóng đôi.
Trải bao gió giập sóng dồi,
Nô tài thật khó nên người…Khá thương.
NGÀY XUÂN DẬY MÌNH
[Chả là nhớ mang máng có bài thơ xưa NGÀY XUÂN DẠY CÁC CON!]
Người xưa dạy con vào dịp Tết
Hình như nương theo Gia huấn ca
Hiếu thuận kiệm cần chăm đèn sách
Kính trên nhường dưới! Giữ nếp nhà.
.
Những răn dậy như vàng như ngọc!
Đời nối đời, trăm năm nghìn năm!
Xuân về Tết đến ngân réo rắt
Nghe chừng ai cũng thuộc nằm lòng!
.
Thuộc nằm lòng! Tự thành khuôn sáo
Dạy cứ dạy. Nghe vẫn không nghe
Ngàn năm…toàn những câu tốt đẹp
Nhìn xem khắp nơi có những gì?
.
Trăm năm trước Tản Đà ngao ngán,
Thơ xót lòng! Cười nhạo. Buồn tênh
Ai người lớn? Dân hai nhăm triệu
Vẫn trẻ con! Nước bốn ngàn năm.
Ai dạy dỗ? Và ai tiếp nối?
Chỉ ta và chỉ là ta thôi
Ta tự rèn và ta tự dệt
Cùm gông dây trói…Đâu phải trời!
.
Khuôn mẫu cũ. Vẫn nguyên như cũ
Mang vác theo. Chồn chân cong lưng
“Nhật tân…nhật tân…” miệng ta tán thưởng
Thâm tâm ta sợ – hãi – muôn – phần!
.
Và cứ vậy sống cùng quá khứ
Xứ sở chật đầy những bóng ma
Mỗi mỗi năm son tô phấm điểm
Năm mới! In hệt những năm qua!
.
Thấy giật mình. Những u mê cũ!
Nào đâu cây búa? Đập tan tành!
Trập trùng ngục thất! Lửa ơi! Lửa
Nào cháy lên! Thiêu trụi một lần!
.
Dạy con…Khi chúng còn thơ dại,
Việc ấy thì ta đã làm xong
Ta tự thấy không phải ân hận
Chúng trưởng thành và ta an lòng.
.
Và ta tự dạy ta. Chưa muộn!
Không khom lưng quỳ gối cúi đầu
Ung dung nói những điều ta thích (•)
Giương mắt! Cười vang! Cuộc bể dâu!
—-
(•) Mượn ý Nguyễn Trãi.