
Đẹp – Tranh: Kathleen Carrillo (Nguồn: kathleencarrillogalleries.com)
ĐẸP
Đã trở thành quen nhàm
Và rỗng tuếch
Ví dụ như “đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, cửa sổ của tâm hồn là đôi mắt”!
Không chỉ là quen nhàm mà là tội ác
Ta giật mình khi bất chợt nghĩ đến những người mù
Trời đất
Cái câu nói tưởng chừng hay ho
Bỗng hóa thành lời sỉ nhục…
.
Ừ thì ta say mê đôi mắt
Thế còn đôi bàn tay?
Thế còn cặp chân thon và dài
Thế còn bụng phẳng và ngực nở
Thế còn cặp mông săn chắc
Ta từng say mê tóc xanh như mây
Thế còn những cọng lông mơn mởn hút hồn
Ta từng chìm đắm trong thế giới tâm hồn
Thế còn thịt da phập phồng tỏa hương ngây ngất cuốn hút ta chìm thật sâu thật sâu trong rạo rực đắm say
Những nhấp nhô sóng lượn
Những hun hút khe sâu
Những mềm mại và những căng phồng
Những tràn trề và hơi thở gấp
Những ngọt ngào ngất ngây…
Thân thể ta là miền thơ là miền cổ tích là giao hưởng thơ là tiểu thuyết là kịch
Của ta cho ta và cho tất cả…
.
Bất chợt
Ta nhớ những câu Kiều
Bất chợt ta nhớ Bích Khê thi sĩ
Bất chợt ta nhớ 50 sắc thái tình yêu
Bất chợt ta nhớ chàng Narcissus
Bất chợt ta nhớ Marilyn Monroe
Bất chợt ta nhớ “Bài hát chính tôi” tràn đầy hoan lạc
Ta nhớ những tháng năm tuổi trẻ
Say mê cuồng nhiệt đến rã rời
Giấc ngủ sâu ta về miền cực lạc…
Ta bỗng nhớ
Và không hề ân hận
Ta đã sống đã yêu đã khổ đau và hạnh phúc
Cõi trần gian ta đã là Người.
HOA DÂM BỤT
[Lâu lắm mới nhìn thấy hoa như ảnh…]
Bất ngờ gặp hoa dâm bụt
Gay gắt, chói chang nắng hè
Một thủa tuổi thơ bừng tỉnh
Một thủa quê nhà…Ngày xưa…
.
Thằng bé đầu trần chân đất
Giấc mơ cơm trắng bát đầy
Miếng ăn! Miếng ăn! Tất tật
Cơm trắng. Trong mơ. Đêm ngày…
.
Sung chát. Chuối xanh. Ổi rụng
Mía ngọt thay bằng thân ngô
Ngắt lấy từng bông hoa dại
Tìm chút mật thơm! Ngẩn ngơ…
.
Hàng rào nhà ai? Bụt nở
Thằng bé nhà quê lặng nhìn
Rung rung nhị vàngcánh đỏ
Giữa trưa. Ngõ vắng. Lặng yên…
.
Lá xanh. Dưới nắng. Biếc xanh
Hoa thắm. Khe khẽ rung rinh
Đưa tay thằng bé định ngắt
Ô kìa! Một thoáng rùng mình!
.
Hoa bụt, thế là từ ấy
Đã thành kí ức tuổi thơ
Cơm trắng! Giấc mơ cơm trắng
Có thêm! Có thêm sắc hoa.
.
Về già! Rồi ai cũng thế
Cơm trắng! Đã thành ngày xưa
Sắc hoa! Sắc hoa! Đỏ thắm
Vẫn theo đến tận bây giờ.
Đặng Tiến (Thái Nguyên)