
Mùa Xuân về trên phố cổ – Tranh: QUAN LE (Nguồn: www.singulart.com)
Ý NGHĨ CHIỀU
*bởi em gọi là nhà thơ
nên ta vẫn mãi ngẩn ngơ suốt đời.
PHA
1.
chiều nay thứ sáu mười ba
ngồi trong quán cóc la cà với em
kêu ly nhỏ, khát môi mềm
hồn đào hoa vội bon chen kiếm tình
cái thân ở lại một mình
nghe rêm từng mảng bóng hình trôi qua.
2.
chiều nay ta ngó lại ta
một chân dung lạ đứng xa cách đời
một tên hư đốn mồ côi
đem thơ nhốt dưới góc trời tương tư
cái hồn muốn lên núi tu
sao con tim vẫn còn ngu ngơ buồn.
3.
chiều nay ta uống sương sương
tà tà đợi bóng nguyệt trườn trên sông
rượu ta say má em hồng
trung thu cùng với trăng lồng lộng soi
chia nhau ngọn nến nhỏ nhoi
đốt lên bừng sáng khoảng đời tối tăm.
4.
em đi, ta lạnh chỗ nằm
tình xưa úa nụ hoa thầm lặng rơi
nâng ly rượu, uống một hơi
cuồng quay ta hóa mây trôi mịt mờ
bởi em gọi là nhà thơ
nên ta vẫn mãi bơ vơ suốt đời…
XIN ĐỪNG GIỠN NHAU
(em cứ tưởng ta còn trai tráng
nên thả mồi nhử cá cắn câu)
chắc chắn em là cô gái đẹp
mắt xanh rờn màu biển tôi thương
tóc hoe hoe chưa lần xài kẹp
gió vừa vờn đã dậy mùi hương.
.
chắc chắn em có cặp môi mềm
sắc như màu rượu đỏ tôi thèm
cặp môi làm khổ thằng dại gái
chỉ ngó mà lòng đã ướt nhem.
.
chắc chắn em thơm như mít chín
rụng vườn người một buổi mưa giông
chiếc váy lụa che hoài chưa kín
đôi bồng đảo lộ mấy đường cong.
.
chắc chắn em thon đôi chân dài
đôi chân dẫm nát bao đời trai
còn tôi bệ rạc thân còm cõi
chẳng có đêm cũng chẳng có ngày.
.
chắc chắn tôi hôm nay đã già
van em rộng lượng hãy thứ tha
dù đục dù trong xin đừng giỡn
cho tôi về tắm lại ao nhà.
PHẠM HỒNG ÂN
(16/01/2021)