
Hoàng Xuân Sơn: T H Á N G G I Ê N G, 2 & 3. N H Ữ N G B À I T H Ơ C Á N H C Ụ T
Ảnh (HKL) X e n, P h á p H o a n Vẽ tự khi nào không biết nữa hai bàn tay mọc xuống cầm dương âm đi chúi nhủi buồn đi trốn một nốt vi lô lạc giữa đường B à n

Ảnh (HKL) X e n, P h á p H o a n Vẽ tự khi nào không biết nữa hai bàn tay mọc xuống cầm dương âm đi chúi nhủi buồn đi trốn một nốt vi lô lạc giữa đường B à n

Đỏ – Tranh: Thanh Châu Tôi có bài rượu đỏ Mà không dám rót mời Bởi những câu thông tục Bởi những lời tục dung Cuộc đời luôn luôn có Những khuôn phép bên lề Rượu đỏ tôi cứ uống Tôi vẫn cứ chưởi thề Tôi mắng bọn nhà đỏ Làm bẩn mắt màu đỏ

Ảnh (Internet) Khuôn mặt người nám tuyết chiếm hết một nửa hồn thiêng ngày tháng làm một cử chỉ tước đoạt tự do những kẻ đi trên đường Nơi hầm tối dãy nhà mồ tuyệt tự cái chết nằm chung không phân biệt điạ dư giới tính là một phạm trù xa lắc

(Ảnh: Tác Giả) *Hôm qua nước đóng băng trên mái nhễu xuống những thanh nhũ kiếm đẹp rợn người. Viết chơi mấy câu nhân Ngày Tình Nhân (HXS) Giả thử ra đời một thanh kiếm Óng chuốt như lời của mắt xanh Tìm trong môi miếng mùi thơm mật Phủ dụ ngàn năm một

Như thế là tội ác – Tranh: Thanh Châu Không tim không óc nút kín tai tiền ngậm miệng chúng đang bận ăn không nghe đâu đừng kiến nghị [chả bổ béo djì] khẩn. với trương ối dào đạo chi chi đạt không có quỡn đồng với chả đồng tâm đâu ra

{ nhớ một thời Việt Chiến Toại/Tuyên/Hùng, Virginia U.S.A } Ð ọ c H ồ T r ư ờ n g A n, [Thiên đường tìm lại] Ngủ. chìm khuôn mặt. trẻ thơ cơn mộng thắm đâu giữa mùa xanh non đánh thức mắt môi chín ròn trái. xui cắn ngập bờ

Ảnh (Lưu Na) 80 sầm sập tới gần dậm chân tại chỗ bần thần nghe xanh ngày nào. lộc. mới cốm chanh vài khúc mộng nổi loành quành vai lưng đi qua hết một cánh rừng ngựa non giờ đã lừng khừng yên. cương a! nhìn xem một con đường phía

Gió Xoáy – Tranh: Mai Tâm N ă m c h u ộ t Hoang mang với đá tai mèo Ờ con chuột nhắt Cứ trèo lên Xem A Năm tí rồi sao? hèn gì lũ nhỏ cứ bon chen hà rầm Mình cứ một tuổi dập. bầm vẫn xuân lai láng còn

Rùa Văn Miếu – Ảnh: Lưu Na Chữ chữ. ào ào bươi ra tràn lấp địa chấn kinh qua địa cầu chữ làm bản mặt rầu rầu chữ trong ruột héo ra ngoài chữ tươi chữ siêng năng chữ biếng lười chữ nhân văn khép đười ươi chữ rừng chữ âm âm chữ phừng
Rờ đâu cũng thấy lạnh thực phẩm chăn mền câu thơ biếm vào số lẻ nước. nước lạnh ré nơi góc tối hằng hà đóng băng không còn ai trượt tuyết giờ này tuyết. và máu những ngón tay đông cứng ly rượu đỏ lấm lét màu cờ hoàng xuân sơn 24 tháng

Cái Bóng – Tranh: Thanh Châu Họa bì cơn say ngủ nét mày vẽ cơ lên xanh xao nâu da từ áo thẹn nhu nhú cái rét quên chào chui. vàng mông lung ươm đường mật riêng tư cánh dù bươn ba vạn đào kiếp

mùi a ha ha lụa lềnh khởi nguyên bằng thứ tự dán mũi xuống chăn mền đời vân vi nồng ấm con chuột chù qua sông liễu đung đưa bàn hạ khói dộc dộc đen tuyền phởn phơ trên đầu sóng tô hô nước rỉ nguồn chân dung nhà máy lọc vẽ than