Hòang Xuân Sơn: v Ô đ Ề & c Ứ
v Ô đ Ề Kiệm lời với hư không đêm bóng trăng thủ thỉ 26. sept. 2020 c Ứ Cứ viết về cái chết đi sợ gì đời người ai chả qua một lần Cứ viết về tình yêu đi đừng ngán yêu yêu yêu yêu yêu yêu Cứ viết về nỗi
v Ô đ Ề Kiệm lời với hư không đêm bóng trăng thủ thỉ 26. sept. 2020 c Ứ Cứ viết về cái chết đi sợ gì đời người ai chả qua một lần Cứ viết về tình yêu đi đừng ngán yêu yêu yêu yêu yêu yêu Cứ viết về nỗi
Tranh: Autum walk (1896) by Antonín Slavícek Sưu tầm: Cao Vị Khanh T Ĩ N H V Ậ T [ lẻ loi hồn cũ cương cường điệu tân ]* chiếc xe đạp đạp một mình trên lối cỏ tôi đi bộ theo chiếc bóng bên ngoài rìa cây lá buông bỏ một
Núi rừng còn lại hốc khô những viên đá cuội mơ hồ tung bay tôi đi khe suối hao gầy con sông chết sớm mùa mây tự trầm đi đi. tao tác hồ cầm xốn xang đờn nhị nâu bầm phách lan đi đi cùng nỗi tan hàng cùng neo gắng gượng tình
m Ù i m  y đồi của nguời rừng của trời đi hoang nhánh lạ cây bồi tịch liêu ờ thì bước [chậm] liêu xiêu men theo dấu đợi tuổi chiều ngây ngây già đi cũng có phiên ngày mây nghe sảng khoái chút gầy vóc thơm đi bộ sáng
Không dưng nhớ lụa màu ngà nhớ da màu trắng nhớ tà hương bay nhớ một đời nhớ quắt quay chút mơn man sóng chút bày biện sông chút khuê dung đã tân tòng chút xa như nhớ chút gần gụi đau Không dưng chiều đứng trên cầu vàng rơi một chút thương nâu
những chấm đỏ điểm hồng tâm thân cây báo tử một đời ruỗng mục mới ngày nào nuôi liếp xanh nâng hoa vỗ um mầm trái bây giờ vân gỗ hong phơi người ta sẽ đốn cưa những đời cằn như người như ta rồi cũng tới lúc rã reng niềm vọng đi bộ
[tặng Trương Đình Uyên] Ngồi buồn lẳng lặng sen vua nơi đâu một chút vui đùa ái phi bông mưa vẫn rưới diêu trì trẫm nghe hương góa bay đi tận hồi mộc mầm nẻ chút ô môi cưa đôi nhung nhớ nợ bồi xương văn ngôi sao đã miết vện vằn về thôi

Lối cũ – Tranh: Mai Tâm Em cứ nấp như thế trong áo váy trong khăn quàng cổ nấp trong giày giày rủ đi chơi trắng tinh cùng gió em cứ rình rang đây đó nấp trong cây nắng nhìn mồ hôi trộm nấp trong cơn khát bia vại um tùm du

Soi bóng – Tranh: Hòang Thanh Tâm Con mắt dọc ngang Con mắt dọc sao nằm ngang ô hay chộ hết bàng quang sự đời con mắt ngang khứa dọc, trời dọc ngang chi cũng vốn lời sung công LụC BáT mỎi MòN Bây giờ bóng đổ liêu xiêu cám ơn mầu nhạt buổi chiều dạ vâng cám ơn những luống sinh phần đã hoang xa nắng đã gần cổ sơ cám ơn thi án một tờ lụa thôi đường chỉ mắt mờ gút kim cám ơn hoa mộng nổi chìm văn xương còn một cánh chim mỏi về cám ơn ngày dựng lê thê dài xuân ngục lánh hương thề tiệp dư h o

Soi bóng – Tranh: Hoàng Thanh Tâm nếu linh hồn có cánh hãy bay lên bay lên nếu linh hồn không cánh cứ nằm im nằm im nghe tôi mùa chép lại đời thức giấc ngoài xa những cánh cửa không chốt làm sao khóa được nhà làm sao khum miệng giếng

Vạc bay – Tranh: Mai Tâm Chữa thơ từ một dấu buồn mở ra trang lặng ý tuôn về đời buổi chiều vàng ánh trăng rơi mấy khi huyền hạ ru hời tiếng đêm chữa thơ từ hạt rất mềm từ câu kinh rụng xuống thềm tân toan chữa u trầm một vết hoan
Hoa là gì ai cũng biết môi là gì khó đoán tinh tường khi ong rúc đầu vào hoa ta biết rằng ong hút mật khi môi tìm môi ai chẩn đoán được liệu pháp dưỡng chất trần gian nào * sẽ làm nên lũ lụt h o à n g x u â