Hoàng Xuân Sơn: Nhăn
nếp nhăn là nếp nhăn nào nhăn gấp nếp áo nhăn bào xương da nếp nhăn nguời giờ của ta nếp còn sống sượng câu ca xướng đời h o à n g x u â n s ơ n 14 jan. 2021 ©T.Vấn 2021
nếp nhăn là nếp nhăn nào nhăn gấp nếp áo nhăn bào xương da nếp nhăn nguời giờ của ta nếp còn sống sượng câu ca xướng đời h o à n g x u â n s ơ n 14 jan. 2021 ©T.Vấn 2021

NGÀN THU VĨNH BIỆT LỆ THU {Thương tiếc một tiếng hát “bâng khuâng hàng phố”} Chiêm về khi mạ bay lên Ôi con nước mặn đã lền ao sân Từ mưa túy lục an phần Trăm năm dễ có một lần chia tay Bóng nằm khi ngọ lắt lay Còn si

Đường đi không đến – Tranh: Thanh Châu k h ô n g đ i ể m kinh koong gõ tiếng chuông tà tịch mặc chiều lên kinh kệ một mùa nhang khói đã xa còn thơm trăng thuở bồng bế mặt người sáng nuột khung xanh tóc đã bay theo ngày

Ảnh: Ngọc Tự C H Ợ T V I Ế T, đ ầ u n g à y 1.1 n ă m 2 1 Tự nhiên tràn ngập yêu thương ngày sinh của một cõi thường tự nhiên mình là xuân. hát. nỗi ghiền mình là ngựa gõ huyên thiên mộng kề
rốt cuộc những người đồng hương ngồi lại với nhau tưởng niệm về một thời đang qua những người đồng hương tìm chỗ ẩn nấp cho một thời đang tới những người mạnh miệng những người gân cốt dẻo dai rốt cuộc không có ai là siêu nhân còn lại những anh hùng

Những bông tuyết bay ngang đường về nhà lối tắt mùa đông đứng sắp hàng đêm rất gầy thánh vọng Hạt bụi. và chuông ngân bưng hang đời rét cóng men dã chiến thất thần cặn mùa sao đáy bọng Giả thử ta nhìn nhau bằng con dao cắt bánh giả thử
Nặng đè lên nặng đè thêm dằn lên bục nóng ngoài thềm phân ưu thở quen ngực với ân cừu bao la có một miền lưu cữu nằm nghệch ngờ nơi chốn thẳm thăm dao đâm một nét vang ầm thanh chương phải là em. tôi dò đường gậy mòn hôn thụy vết thai hương
P I C A S S O t o a n g r a, cho gió ập vào cửa mình mình mở xôn xao nói cười hxs@12.12.20 đ i ê u đ ứ n g đầu trắng cước một hôm ngàn lau dậy tóc huyền xưa
Tranh: Võ Hoàng Minh S e N t H Ứ c mặt anh chìm giếng bông sen * nở ra một đóa loa kèn ngậm tăm ngủ đi. kẻo trăng không rằm vì đêm trắng thức cùng thăm thẳm mùa @hxs.05dec2020 *ý, ntkl {g Á i s E n}
(c l a s s i c) thở nóng tay lên ngón. rập vùi đàn dốc cổ điển trăng mù khơi chợt nghe sương hống đầu mây tóc xanh hết đường cây biêng biếc ngôi đào bới hoang lương chòm ký ức có thấy sao nằm im mấu tơ ô. mảnh khảnh hương
Đầu đông se nhịp ngủ hàn cái huyền trong gió mênh mang bụi bờ nghe mình rượi rã tình thơ từng con chữ lấm có chờ được đâu ý hoang sờn lạnh một mầu chuyến đi của lá về sâu bụi lầm cộng trừ nhân một phiến âm nhìn nhau tuyết cũng vô ngần

Viên đạn cũ – Tranh: Thanh Châu [collage FB Hồ Đình Nghiêm, Một Thời Để Yêu Một Thời Để Chết] sự cựa mình của đêm hơi thở nông cánh rừng những đám mây tự sự chiến tranh ôi chiến tranh thân thể đêm tịch mịch thở qua ranh xóa nhòa im