T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

Nguyễn Thiên Nga

Nguyễn Thiên Nga

Nguyễn Thiên Nga. Sinh 1965, tại Dalat. Nghề nghiệp: Dạy học và đã nghỉ hưu 2020.

Nguyễn Thiên Nga: CHIỀU

Chiều len trong hồn ta nỗi nhớ rất vu vơ. Nhớ đôi mắt biết cười làm không gian bừng sáng. Nhớ tiếng Guitar nhẹ nhàng ru hồn vào quên lãng, thẳm sâu một nỗi buồn dịu ngọt theo từng nốt nhạc buông trên phím đàn, trên phím lòng, trên phím thời gian… Chiều rơi xuống

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: ƯỚC MƠ

Ước mơ trở thành cô giáo dạy văn đã nhen nhóm trong tôi từ thuở nhỏ, ngay những năm tiểu học. Hàng ngày, buổi sáng tôi đến trường, buổi chiều lại vùi đầu vào những trang sách ở thư viện. Cái góc nhỏ trong phòng đọc dành cho thiếu nhi của Thư viện Đà Lạt

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: NGỠ NGÀNG MÙA ĐÔNG

Tiễn bạn ra phi trường, ta ngỡ ngàng bởi bạt ngàn đồi hoa vàng đang thắp nắng… Vậy là cao nguyên vào đông thật rồi… Những ngày qua, với muôn ngàn bận rộn và buồn vui đời thường, ta ơ thờ với mùa đi qua và mùa vừa tới. Để rồi sáng nay, hồn như

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: MIỀN CỔ TÍCH CỦA TÔI

Một ngày, một ngày bình yên. Tôi lạc vào vườn Cổ tích – vườn cổ tích dành cho người lớn, chỉ còn sót lại chút nắng cuối ngày và chiều lên mênh mang sương khói. Có một sợi dây vô hình níu kéo đôi chân tôi dừng lại… Vâng, có một sự đồng cảm đủ

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: NGÀY XƯA HOÀNG THỊ

Cho tôi một ngày trở lại tuổi mười tám, đôi mươi. Một ngày của những ngày còn hồn nhiên sách vở, còn ắp đầy một trời mộng mơ. Một ngày vui vui với câu hát nghêu ngao ai theo về đầu ngõ để chị ra lườm nguýt, dè chừng… “Em tan trường về, đường mưa nho

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: BÂNG KHUÂNG CÙNG HOA DẠI ĐÀ LẠT

Đà Lạt – Thành Phố Hoa, danh xưng mỹ miều này đã không còn xa lạ với nhiều người. Đối với du khách, sẽ kích thích sự tò mò và sau đó là sự thích thú. Đối với cư dân phố núi, đó là niềm tự hào. Riêng tôi, tôi chỉ muốn được dàn trải

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: KHẮC KHOẢI THU…

Thật dịu dàng, thu về với đất trời, với hồn ta cô liêu. Thật nhẹ nhàng, thu đến vườn ta xanh mát một buổi chiều. Thu bâng khuâng vài chiếc lá vàng đầu tiên rơi nghiêng, xoay tròn trên thảm cỏ mượt mà. Nắng rắc vài hạt nhỏ, mưa rơi vài giọt nhỏ, gió kéo

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: THÊM CHÚT VU VƠ THU…

Mưa rơi ướt tím hồn Than Thở Nắng thu về trên dốc nhớ miên man Em đứng lặng trong chiều bỏ ngỏ Nghe buồn dâng khi nắng lịm, chiều tàn… Bỗng dưng mà lặng lẽ, bỗng dưng mà bồi hồi. Bồi hồi khi tưởng tượng về một ngày hội ngộ với nắng vàng rơi trên

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: DỐC

Ngôn bảo con trai dừng xe, cô kéo cao cổ áo len và bước xuống, đứng lặng ngắm con dốc cao trước mặt.  Nghe nói đây là một trong những con dốc đẹp nhất của Đà Lạt, Ngôn có chút tò mò dù đoán biết đó là con dốc rất quen thuộc với mình với cái tên thú vị, đầy biểu cảm: “Trời Ơi”. Mất một lúc lâu,

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: LỜI RU BUỒN

Anh hát cho tôi nghe câu ru dành cho cô con gái xinh đã lớn “À ơi … Cái cò, cái vạc, cái nông …” . Câu ca dao tôi thuộc nằm lòng Mẹ ru tôi tôi ru con tôi năm tháng chất chồng sao cứ đau đáu buồn theo câu ru cũ . “À

Đọc Thêm »

NGUYỄN THIÊN NGA: LẶNG LẼ

Ta đã đi qua mùa hạ, chạm tay vào trời thu xanh biếc.  . Vài chiếc lá vàng rơi rạo rực, xoay xoay trong Miền Nhớ, xoay xoay trong nỗi buồn.  Thu chơi vơi chờ bên lưng trời… . Ta thôi dại dột một mình lo trở tiết. Vai gầy guộc vẫn đỡ được cả

Đọc Thêm »

Nguyễn Thiên Nga: NỖI NHỚ/THA THỨ CHO CON MẸ NHÉ!

 NỖI NHỚ Không chỉ tới lễ Vu Lan con mới nhớ Ba, nhớ Mẹ mới rưng rưng từng giọt nước mắt ngắn, dài mới cảm thấy lạc loài trong thế giới mông mênh, chông chênh, vắng lặng Mỗi ngày, ngắm thẻ căn cước cũ của Ba thôi, nhớ thương và lòng con có nắng Cuộc

Đọc Thêm »