Marguerite – Ảnh: NTN
Nghe tin thi sĩ Phạm Thiên Thư vừa rời gót lãng du để về miền mây trắng, lòng tôi bỗng chùng lại giữa một chiều phố núi trầm mặc.
Mở lại trang blog cũ, đọc đoản văn mình đã viết về một “Ngày Xưa Hoàng Thị”, tôi càng bâng khuâng…
“Cho tôi một ngày trở lại tuổi mười tám, đôi mươi. Một ngày của những ngày còn hồn nhiên sách vở, còn ắp đầy một trời mộng mơ. Một ngày vui vui với câu hát nghêu ngao ai theo về đầu ngõ để chị ra lườm nguýt, dè chừng… “Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ. Ôm nghiêng tập vở, tóc dài tà áo vờn bay…”.
Tên mình không là “Ngọ”, nhưng cũng trùng tí ti âm đầu, để ai đó tha hồ “copy” hồn thơ Phạm Thiên Thư và Phạm Duy chắp cánh cho lời thơ quấn quýt bước chân ai ngẩn ngơ…
Một ngày, lòng rộn ràng khi nhận được những đoá Marguerite trắng, mà biết chắc tối qua có người vào hái trộm trong vườn hoa Palace Hotel. Người trao ngại ngùng, để người nhận vương chút thẹn thùng. Đôi má con gái đỏ hồng như táo chín, để ai ước được cắn vào một miếng thơm tho. Ánh mắt long lanh rợp một trời nắng hạ, phố nghiêng mình cho lớp lớp mây qua. Ta giữ mãi một nét kiêu sa, về cạnh phố khi chiều về trầm mặc…
Một ngày nhận được bài thơ viết vội, chữ nghiêng nghiêng như con dốc hẹn hò. Những vần thơ đầy tiếc nuối “Sao tóc không còn dài/ Hay tình em ngắn lại..”
Là ngày tóc không còn vương mây trời, và ta cũng loanh quanh “Ai mang bụi đỏ đi rồi…”
Tình ơi, tình ơi!”
Đúng vậy, nhắc đến Phạm Thiên Thư, không thể không nhắc đến Ngày Xưa Hoàng Thị. Bài thơ của ông (và bản phổ nhạc của Phạm Duy) đã trở thành một biểu tượng bất hủ cho tuổi trẻ và có thể nói đó còn là linh hồn của những cuộc tình học trò. Ông đã mượn hình tượng một “nàng Ngọ” để dệt nên cả một bầu trời thanh xuân cho bao thế hệ, trong đó có tôi – một người có cái tên trùng tí ti âm đầu – “ng”, đến hôm nay vẫn “Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền” vàthoáng xao xuyến, rung rưng với chùm hoa Marguerite trắng được ai đó tặng ngày xưa bên thềm trăng mười tám. Nhờ ông, mà những cô gái tuổi mười tám như tôi ngày ấy thấy mình kiêu sa hơn trong tà áo dài trắng vờn bay, thấy đường mưa nho nhỏ cũng hóa thành cung nhạc.
Cảm ơn ông – thi sĩ Phạm Thiên Thư, người đã mang giáo lý nhà Phật hòa quyện vào những vần thơ tình lãng mạn, tạo nên một dòng chảy vừa thoát tục, vừa rất đỗi đời thường; là tu sĩ Phật giáo nhưng ông vẫn nhắc đến Chúa – một tinh thần tự do tuyệt vời:
Tiếng em hát giữa giáo đường
Chúa về trong những thánh chương bàng hoàng
(Đoạn 52 – Động Hoa Vàng)
Dẫu biết đời là vô thường, dẫu biết mái tóc rồi sẽ không còn dài và bụi đỏ rồi sẽ mang đi những ngây ngô thuở trước, nhưng “động hoa vàng” mà ông để lại sẽ mãi là cõi trú bình yên cho những tâm hồn đa cảm.
Hôm nay, ông đã về phía bên kia dốc cuộc đời. Phải chăng, ông không ra đi, ông chỉ đang dạo bước sang một phố khác, nơi “đường mưa nho nhỏ” ấy vẫn luôn có những tà áo lụa vờn bay trong cõi vĩnh hằng…”
Kính tiễn ông, Phạm Thiên Thư – người thi sĩ đã mang cả một trời mộng mơ trả lại cho nhân gian. Hẹn gặp ông ở một “ngày xưa” vĩnh cửu, nơi tóc vẫn dài và tình chẳng hề ngắn lại…
Nguyễn Thiên Nga
PHỤ LỤC:
PHẠM THIÊN THƯ
Ngày Xưa Hoàng Thị…
Em tan trường về
Ðường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng
Bước em thênh thang
Áo tà nguyệt bạch
Ôm nghiêng cặp sách
Vai nhỏ tóc dài
Anh đi theo hoài
Gót giầy thầm lặng
Ðường chiều úa nắng
Mưa nhẹ bâng khuâng
Em tan trường về
Cuối đường mây đỏ
Anh tìm theo Ngọ
Dáng lau lách buồn
Tay nụ hoa thuôn
Vương bờ tóc suối
Tìm lời mở nói
Lòng sao ngập ngừng
Lòng sao rưng rưng
Như trời mây ngợp
Hôm sau vào lớp
Nhìn em ngại ngần
Em tan trường về
Ðường mưa nho nhỏ
Trao vội chùm hoa
Ép vào cuối vở
Thương ơi vạn thuở
Biết nói chi nguôi
Em mỉm môi cười
Anh mang nỗi nhớ
Hè sang phượng nở
Rồi chẳng gặp nhau
Ôi mối tình đầu
Như đi trên cát
Bước nhẹ mà sâu
Mà cũng nhòa mau
Tưởng đã phai màu
Ðường chiều hoa cỏ
Mười năm rồi Ngọ
Tình cờ qua đây
Cây xưa vẫn gầy
Phơi nghiêng ráng đỏ
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mấy màu?
Chân theo tìm nhau
Còn là vang vọng
Ðời như biển động
Xóa dấu ngày qua
Tay ngắt chùm hoa
Mà thương mà nhớ
Phố ơi muôn thuở
Giữ vết chân tình
Tìm xưa quẩn quanh
Ai mang bụi đỏ
Dáng em nho nhỏ
Trong cõi xa vời
Tình ơi tình ơi!
(Nguồn: vuonthien.com.vn)
