Picture of Phan Tấn Hải

Phan Tấn Hải

Sinh ngày 22-2-1952 tại Sài Gòn. Tên khai sinh là Phan Tấn Hải. Quê cha Hà Tĩnh, quê mẹ Nha Trang, hiện định cư tại quận Cam, Hoa Kỳ. Từng học ở Chu Văn An, Đại Học Văn Khoa SG. Sống bằng nghề báo, nhưng đam mê là sáng tác văn học -- thường ký tên Phan Tấn Hải, Phan Khế, Trần Khải. Đọc tòan văn tiểu sử ở đây: Tiểu sử nhà thơ Phan Tấn Hải. Các tác phẩm điện tử đã được giới thiệu trên trang TV&BH: Cậu Bé và Hoa Mai (tập truyện) (2022); Viết Từ Phương Xa (Tuyển Tập viết về nhiều tác giả) (2022); Thiếu Nữ Trong Ngôi Nhà Bệnh (tập truyện) (2022); KHOẢNH KHẮC CHIÊM BAO (2022); TRUYỆN VIỆT NAM CHO GIỚI TRẺ – SONG NGỮ ANH VIỆT (2026); TTUYỂN TẬP TRUYỆN CỔ QUỐC TẾ – SONG NGỮ ANH VIỆT (2026);

Phan Tấn Hải: CHỊ TƯ

Hồng Nhan – Tranh: Diễm Hạ Hồi nhỏ có những năm tôi đã thương chị Tư hơn là thương mẹ. Đó là sau này mẹ đã kể lại cho tôi như vậy. Những lúc đó mẹ nhìn tôi và chúm chím cười: “Hồi đó mày chỉ biết tới con Tư chứ đâu có thèm biết

Đọc Thêm »

Nguyên Giác: Thêm một ngày, học vô cùng

Tranh: Hoàng Thanh Tâm   Thêm một ngày bạc râu tóc nhẩm từng chữ gió vô thường trang sách cũ mỏi gân cốt nghe thiên cổ lạnh buốt xương. . Học vô cùng tâm như nắng soi khắp cõi chiều rất vàng đêm Niết bàn vui tịch lặng ngày Bồ Tát hạnh cưu mang. .

Đọc Thêm »

Nguyên Giác: Nụ Cười Buồn Mùa Hè

(Bài thơ viết rằm tháng 7, tặng nhà văn Lê Lạc Giao và các bạn Nhóm Nghiên Cứu Triết ĐH Văn Khoa SG, tròn 50 năm gặp nhau 1970-2020. Đa số trong nhóm đã về học pháp với Chùa Tây Tạng Bình Dương. Bài này cũng được dùng làm Bạt cho tập truyện ngắn Nụ

Đọc Thêm »

Phan Tấn Hải: ĐÔI GIÀY VẠN DẶM

Những Vết chân di – Tranh: Thanh Châu   Yêu gian trường kiếm quải thu phong (thơ Nguyễn Du)   Cách đây vài năm, tại thành phố Nha Trang, có một chàng thợ giày ngồi làm việc ở một góc phố nhỏ bên đường Lê Đại Hành. Con đường trước mặt chàng hàng ngày đó

Đọc Thêm »

Phan Tấn Hải: NƠI MỌI NGƯỜI ĐỀU LÀ ÁNH SÁNG

Ngọn Nến – Tranh: Mai Tâm Tôi sẽ kể cho các bạn nghe về một trong những người mà tôi yêu thương nhất. Bởi vì ngày mai, có thể chúng ta sẽ không có dịp gặp nhau nữa. Thật đấy, trong cõi đời này, chúng ta luôn luôn có cảm giác là sắp vĩnh biệt

Đọc Thêm »

Phan Tấn Hải: Đọc Thơ Nguyễn Lương Vỵ

Tôi luôn luôn nhìn thơ như một cõi khác — không phải cõi xa, không phải cõi gần, không phải cõi khác, không phải cõi nhiều hay cõi ít… khi so với cõi đời thường của chúng ta. Thơ chính là ngay trong đời sống này, thơ gắn liền với hơi thở chúng ta, thơ

Đọc Thêm »

Phan Tấn Hải: CẬU BÉ và HOA MAI

Mai đêm – Tranh: Mai Tâm Khi tôi viết những dòng chữ này thì cậu bé vẫn còn ở trong trại. Nghĩa là bạn có thể gặp cậu bé ở một nơi nào đó, vào một lúc nào đó. Buổi sáng chẳng hạn, không chừng bạn sẽ gặp cậu bé đang lang thang trên một

Đọc Thêm »

Phan Tấn Hải: BỆNH NƯỚC

Kiếp khác – Tranh: Thanh Châu Hai đứa ngồi chung một bàn từ những ngày đầu của năm Đệ Thất. Và đã trở nên thân với nhau dù thời gian qua đi chỉ tạo nên những sự trưởng thành càng lúc càng khác biệt. Ngay cả lúc hai đứa cùng khoanh tay trên bàn đưa

Đọc Thêm »