Đặng Tiến (Thái Nguyên): GỬI BẠN/ĐOẢN CA

Người Nghệ Sĩ Cô Đơn – Tranh: Vincent Vangogh (Nguồn: www.instagram.com)

GỬI BẠN
[T.H như tôi hình dung]

Một mình, góc núi, như ẩn sĩ
Đất ông cha, dựng mấy gian nhà
Cây lá bốn mùa. Xanh. Xanh ngắt
Hoa dại mấy hàng khẽ đung đưa.

Mộng mơ thủa đầu xanh tuổi trẻ
Được làm Thầy khai Trí khai Tâm
Cố đô kiếm tìm người tri kỉ
Sách đọc vạn trang khỏi mê lầm.

Phấn trắng bảng đen! Đành dang dở!
Học đường  hình như không chọn ta
Không giận! Chỉ thương! Thêm sầu muộn
Khúc túy ca! Đành đoạn giã từ!

Bàn phím thâu đêm! Chữ gọi chữ
Hàng nối hàng…để gió cuốn đi
Rất mực ôn hòa và nhã nhặn
Cao giọng, không! Ẩn nhẫn, nhiều khi.

Luận bàn. Làm thơ. Rồi viết truyện
Nhất tâm chia sẻ với những ai
Hướng về sự thật không tô vẽ
Hướng về lẽ phải. Vì tương lai.

Một người yêu và mười kẻ ghét
Nhân gian chuyện ấy cũng thường tình
Thương bao kẻ u mê não óc
Yêu xích xiềng! Lẽ sống – Miếng ăn!

Ai chửi, mặc! Mặc ai sôi máu!
Ai đong đưa hai hàng, mặc ai!
Ai hăm he! Hăm he cũng mặc,
Đường xa vạn dặm! Mặc chông gai!

Ta không gọi người là kẻ sĩ!
“Kẻ sĩ”…với ta một sáo ngôn
Không gọi Đôn Ki sốt! Không gọi!
“Một  – trí – thức – đúng – nghĩa – vẹn – toàn”

Chấp nhận dấn thân! Đường đi khó
Dẫu gian nan như thể lên trời(•)
Cứ bắt đầu! Bắt đầu! Sẽ đến
Kẻ tiên phong – đá ném tơi bời!

Cõi nhân gian! Đường đi đâu sẵn!(••)
“Tuyệt lộ” – sẵn bày! Quyết khước từ
Điếm nhục giăng giăng bao kẻ bước
Xanh cao trời! Thăm thẳm mùa thu!

Hoàng hoa! Ô! Hoàng hoa kiêu hãnh!
Nở đi nào! Hoa nở cho ta.

—-

(•) Thơ Lí Bạch.
(••) Lỗ Tấn.

ĐOẢN CA

Trở về đường lớn không lẻ bóng
Thời đám mây điện toán tin loan
Tin mừng đến khắp nơi khắp chỗ
Ai nấy đều gương mặt hân hoan.

Đau nỗi đau tận cùng nhân thế
U mê, hèn nhát hóa vô tri
Yên phận thân trâu bò lừa ngựa
Cúi gục đầu lối cũ mà đi!

Hạnh phúc đo bằng tô cơm trắng
Cuộc bình an lấm lét ngó nhìn
Miệng giả câm và tai giả điếc
Mắt giả mù quen với bóng đêm.

Lẳng lặng sống qua ngày qua tháng
Âm thầm mơ về phía chân trời
Bằng mọi cách …cháu con phải thoát
Dặm đường xa và vượt trùng khơi.

Tận tâm can, nát lòng thao thức
Nhìn xung quanh! Bốn phía thờ ơ!
Trời đất! Sao hèn? Sao nhu nhược?
Đầu ngẩng cao! Biết đến bao giờ?

Vọng đá núi ngôn từ HAM LET
Thế – gian – một – ngục – thất – khổng – lồ!
Ta tự do? Đích thị ảo tưởng
Cùng khốn thân ta! Hóa điên rồ!

Ta xót thương những tên cai ngục
Uổng công cha mẹ đã sanh ra
Chín tháng mười ngày cầu Trời, Phật
Kết cục sống đời quỷ đời ma!

Xót thương kiếp nô tài u tối
Một đời tích ác! Khốn. Khốn cùng
Ta xót thương. Và ta tha thứ
Bao giờ mở mắt? Hỡi ngu trung?

Bao giờ? Hay không bao giờ nữa?
Những chàng Ham let ngẩng cao đầu
Cô độc! Bao đời vẫn cô độc
Mênh mông ngục thất vạn nẻo sầu.

Ngày trở về, nước mắt đã cạn
Bè bạn dần vơi. Già. Đã già
Èo uột nhân gian! Im. Im tiếng
Đêm trường, ta vẫn một mình ta!

Bất chợt soi gương. Tóc đã bạc
Đầu xanh tuổi trẻ có còn ai
Như ta. Mấy mươi năm về trước
Thiên lí hành trùng điệp chông gai?

Tháng tám trời cao gió gào thét
Sầm sập mưa đổ núi nghiêng rừng
Nước dâng nhấn chìm làng cùng phố
“Vạn lí bi thu…” (•) nỗi đoạn trường.

Nếu khóc được xin lần cuối khóc
Rồi thôi! Nước mắt có ai hay?
Đứng lên! Từ tro tàn đổ nát
Trời xanh Phượng hoàng thẳng cánh bay.

Quán bên đường! Ấm tình bè bạn
Li cà phê thương thủa ngày xưa
Thời gian trôi! Thời gian trôi mãi
“Khởi thiên tải hậu…”? (••)Mơ! Hằng mơ!

Một trang sách mới chung tay mở!
Oán thù, sân hận mãi lùi xa
Làn gió mát lành giang tay đón
Cạn li! Chuyện cũ! Cười! Cười xòa…

—-
(•) Thơ Đỗ Phủ.
(••) Thơ Phan Bội Châu.

Bài Mới Nhất
Search

t-van.net © 2024
All images © their rightful owners