
Bến Cũ Con Đò – Tranh: MAI TÂM
TRƯỜNG XƯA
Nhớ thời tóc rẽ đường ngôi thẳng
Sách vở tươi hồng cạnh bút nghiên
Nụ cười ai bỏ quên trên cỏ
Bên lối đi về mỗi sớm trưa
.
Nhớ những ngày trời lất phất mưa
Sương treo trên cánh phượng sân trường
Bạn bè lưu luyến bàn tay vẫy
Một ngày hạ cuối… phút chia ly
.
Thời gian không hứa hẹn điều chi
Cánh cổng trường xưa khép lại rồi
Năm tháng lùi quên vào dĩ vãng
Bạn bè muôn hướng biệt tin nhau
.
Mười năm hay lại mười năm nữa
Có hẹn… khung trời kỷ niệm xưa
Thầy cô tóc trắng không chờ nữa
Trò cũng tóc sương-gió…dạn dày
.
Chút vốn thơ ngây giờ đã cạn
Xuân xanh trang trải phía dốc đời
Trường xưa nơi chốn tìm con chữ
Xin hỏi còn không những mến thương?
Saigon, ngày 22/7/2024
BẾN NHỚ
Anh nhắc tên Bến Nhớ để mà chi?
Trong khắc khoải ngút ngàn ngày li biệt
Thuyền xa khơi mang theo nhiều thê thiết
Đợi bao mùa…rồi cũng mãi xa xăm
.
Nỗi lòng nào thì cũng lắm chơi vơi
Dốc Bến Nhớ giữ giùm bao kỷ niệm
Những mưa nắng giận hờn cùng ai nữa
Ai dỗ dành cho Bến Nhớ đừng Quên
.
Em bắt đền Bến Nhớ của tình duyên
Cái nắm tay để tim thành bão tố
Tiếng gió reo ngỡ người về bến cũ
Xa thật rồi, tri kỷ của ngày xưa
.
Tình một thuở nhẹ nhàng vừa nhen nhúm
Vương vào tim giăng mắc những sợi tơ
Rất mỏng manh mà ken dày đến nỗi
Cả một đời cố gỡ mãi không xong!
*
Chiều nay nhặt được chú ve con
Tưởng có trong tay cả mùa hè
Ai ngờ phượng đã xa màu nhớ
Nghe tàn lá rụng phía mùa thu.
DẤU CŨ THỜI GIAN
Ánh trăng rơi xuống dòng sông lạnh
Sóng vỡ tan tành những vết thương
Thôi đừng nhặt lại hình trăng vỡ
Dấu cũ thời gian nữa mà đau
.
Xin hãy bước đi đừng ngoảnh lại
Nhìn chi rung cảm những dại khờ
Một thời mộng mị làm thi sĩ
Xin trả cho người những vấn vương!
Saigon, ngày 11-7-2024
Hoàng Thị Bích Hà
(Cảm xúc sau khi nghe nhạc phẩm: Ngày Còn Em Bên Tôi của Ngô Quốc Linh)