Ocean Vuong: NGƯỠNG CỬA/NGƯỜI TẠO THỜI GIAN/KHÔNG ĐỀ (VT Vũ chuyển ngữ)

The Threshold (2019) – Tranh: Giulio Benatti (Nguồn: www.artmajeur.com/)

Ngưỡng cửa

Đáng giá từng tấc trên thân

Cầu xin trên gối, quì chân tôi nhìn

.

Xuyên qua lỗ khóa bóng hình

Chẳng phải ông tắm, lung linh ngỡ ngàng

.

Giọt mưa hay nước xuyên tràn

Qua bờ vai rộng, dây đàn búng vang

.

Nhớ mãi giọng hát mênh mang

Thấm trong xương tủy, đầy tràn lòng say

.

Quỳ trong tâm tưởng van nài

Tôi xin dung thứ, nhớ hoài lời ca

.

Vẫn sống dù chẳng hiểu ra

Sao tôi có thể vượt qua cảnh này

.

Đáng giá từng tấc thân này

‘Ngựa ô dừng bước mưa bay ngút ngàn’

.

Đột nhiên tiếng hát đứt ngang

Lắng nghe hơi thở rộn ràng nín sâu

.

Phía sau cánh cửa vực sâu

Bài ca đã vỡ, còn đâu đường về

.

Bước qua ngưỡng cửa ê chề

Mắt to lạc lối tôi mê mất hồn

Người tạo thời gian

Khi bảy tuổi,

tôi tin vào sự thật

.

rằng mọi vật

tuân theo luật thời gian

.

nếu kim đồng hồ

tôi chặn đứng ngang

.

nắm tay ba

sẽ ngừng sang mũi mẹ

.

vẫn hoàn mỹ, và trên đài

bài hát cứ vang mãi

.

tiếng tình yêu

Không đề (Xanh, Lục và Nâu)

Sơn dầu trên vải bố: Mark Rothko: 1952

Ti vi báo máy bay rơi

Lao vào tòa tháp và tôi đáp lời

Ở lại theo ý em mời

Cùng quỳ trên gối cất lời nguyện xin

Vì Trời chỉ lắng nghe mình

Khi quỷ dữ tới rập rình bên em

Bao điều muốn nói với em

Phần thưởng lớn nhất cùng em dạo cầu

Dưới Brooklyn Bridge nước sâu

Trôi như chẳng nghĩ trong đầu chuyện chi

Thấm lưỡi mà chẳng nói gì

Những điều đã trải vô vi cuộc đời

Người nói xanh ngắt bầu trời

Nhưng anh biết tít xa trời tối đen

Những điều em mãi không quên

Làm tổn thương nhất lòng em suốt đời

Với em cần nói vạn lời

Nhưng anh chỉ sống một đời rỗng không

Như cặp răng đến cuối cùng

Ti vi rỉ rả không ngừng…máy bay

Anh đứng đợi giữa phòng này

Dựng từ chim nhại cuồng quay cánh chờ

Đập mạnh bốn bức tường mờ

Và khung cửa sổ chính là em yêu

VT Vũ (Chuyển ngữ từ nguyên tác tiếng Anh của Ocean Vuong)

Threshold

In the body, where everything has a price,

I was a beggar. On my knees,

.

I watched, through the keyhole, not

the man showering, but the rain

.

falling through him: guitar strings snapping

over his globed shoulders.

.

He was singing, which is why

I remember it. His voice—

.

it filled me to the core

like a skeleton. Even my name

.

knelt down inside me, asking

to be spared.

.

He was singing. It is all I remember.

For in the body, where everything has a price,

.

I was alive. I didn’t know

there was a better reason.

.

That one morning, my father would stop

—a dark colt paused in downpour—

.

& listen for my clutched breath

behind the door. I didn’t know the cost

.

of entering a song—was to lose

your way back.

.

So I entered. So I lost.

I lost it all with my eyes

.

wide open.

Time maker 

When I was seven, I
believed everything

obeyed the laws of
clocks. That if I held still

their needles, my
father’s fist would stop

just before my
mother’s perfect nose

and the song on the
radio would play forever

the word—love

Untitled (Blue, Green, and Brown): oil on canvas: Mark Rothko: 1952

The TV said the planes have hit the buildings.

& I said Yes because you asked me

to stay. Maybe we pray on our knees because god

only listens when we’re this close

to the devil. There is so much I want to tell you.

How my greatest accolade was to walk

across the Brooklyn Bridge

& not think of flight. How we live like water: wetting

a new tongue with no telling

what we’ve been through. They say the sky is blue

but I know it’s black seen through too much distance.

You will always remember what you were doing

when it hurts the most. There is so much

I need to tell you—but I only earned

one life. & I took nothing. Nothing. Like a pair of teeth

at the end. The TV kept saying The planes…

The planes… & I stood waiting in the room

made of broken mockingbirds. Their wings throbbing

into four blurred walls. & you were there.

You were the window.

Ocean Vuong

Bài Mới Nhất
Search