Nhà Thờ Con Gà (Đà Lạt) Mùa Giáng Sinh 2025 – Ảnh: NTN
MÓN QUÀ
LỄ GIÁNG SINH
Mười tám tiếng đồng hồ nữa mừng Lễ Chúa Ra Đời!
Mưa ngừng, không còn rơi, chính thức từ hồi tối…
Sáng sớm của ngày đợi, người người mặt đều vui!
Hai ngàn hăm lăm năm rồi, Chúa Hài Đồng vẫn đẹp…
Một Kỷ Nguyên Mới được chép biết bao nhiêu bô Kinh.
Sự Thật về Chúa được in. Lời Chúa được ghi đủ…
Chúa gánh hết tội lỗi của loài người không than van…
Trước khi về Thiên Đàng, cánh tay Chúa đầy máu!
Chúa tha tội người xấu, Chúa cứu vớt người lầm than,
Chúa băng ngang đại dương gieo rắc lòng bác ái…
Chúa không day ai nói dối. Chúa nhấn mạnh từng sự thật.
Chúa không hứa mai mốt… vì thực chất là Hôm Nay!
“Không có Ngày Mai! Chỉ có Hôm Nay!
Sự đau khổ của Ngày Nào đủ cho Ngày Nấy!”
Hai ngàn hăm lăm năm rồi, ai cũng thấy: Noel Chỉ Một Lần.
Một lần là mãi mãi cho vạn muôn lần ức triệu năm!
*
Mười tám tiếng đồng hồ nữa chuông ngân…
Cô bé bán diêm bay về bên Ngoại,
Cô gái bán xong mái tóc, mua được dây đeo đồng hồ cho chồng,
Người chồng gom tiền chắt mót mua được cho vợ cái lược chải đầu…
Chữ Present là Món Quà, là Hiện Hữu, là Dâng Hiến!
Ai cầm lấy mà mắt không long lanh?
MẶT TRỜI LÊN HOA NỞ
EM YÊU À EM YÊU
Trước Noel thường vậy: Trời đẹp như mùa Xuân! Chỉ sợ sau Noel, mùa Đông… mùa của Tết!
Bây giờ thì… có rét nhưng mà có lẽ vui vì nghĩ đến Ông Trời giáng sinh trên trái đất!
Tất cả đều Sự Thật, có phải không em yêu? Hai ngàn năm chưa nhiều… thì chúng mình mong tiếp!
Thế giới đang thiêm thiếp, tôi vén mây mặt trời cho bình minh khắp nơi đẹp như em yêu quý!
Hòa bình nửa Thế Kỷ, mộng mơ còn suốt đời… Tự dưng tôi nghẹn lời nhớ những người bỏ cuộc!
Họ – những người đi trước, bao giờ… tới kiếp sau? Bây giờ… vẫn nôn nao: đêm mai, Chúa xuất hiện!
*
Hỡi những người trên biển Bình Minh Thời Lênh Đênh!
Có nhiều chuyện muốn quên… thật lòng muốn quên hết!
Hơn tháng nữa là Tết… Bao Nhiêu Người Tha Hương?
Họ sẽ Hết Giữa Đường? Họ Về Lại Cố Xứ?
Mặt trời lên, hoa nở. Em yêu à, Em yêu… diễm kiều từng nhánh liếu đẹp như tuổi niên thiếu chúng-ta-trên-cánh-đồng!
… rồi đi nhặt hoa vông ở Vườn Bông Phan Thiết!
THẬT ẢO MÊNH MÔNG
Hôm nay là ngày cuối ra Bưu Điện gửi thư. Nếu thư đi… từ từ… coi như Mừng Năm Mới!
Biết mà sự chờ đợi rất ít khi là vui. Mà thường thì ngậm ngùi. Thời nào thì cũng thế!
Nhiều năm nay bê trễ: Bưu Điện vắng vắng nhiều… Hình như Nguồn Tình Yêu trong lòng người bị nghẽn?
Không đi thì không đến! Đến nơi đã trễ tràng! Thời Tương Lai rẽ ngang, chia động từ quá khứ…
Nhưng… tôi sẽ đi bộ ra Bưu Điện hôm nay: Mong thư như chim bay về bờ vai ai, đậu!
Điều gì Tốt hay Xấu cũng Trời thôi – Amen!
*
Chín giờ, tôi đến nơi
cửa Bưu Điện mới mở
tôi sẽ đến đúng chỗ
cô nhân viên dễ thương!
Tôi sẽ Good Morning! Tôi sẽ Merry Christmas! Tôi sẽ Happy New Year! Năm mới nhận và chia những gì tha thiết nhất!
MỖI NGÀY CÓ CÁI BÓNG
BÓNG NGÀY LÀ ÂM THANH
Báo đưa tin : Mưa tới / vài ngày trước Noel. Có lẽ ông Trời quên? Hăm mốt rồi! Im ắng!
Trời xanh, không mây trắng. Nắng vẫn nắng… hồng hào!
Lạnh vẫn sắc như dao / cứa vào da vào thịt.
Thương ghê bầy con nít, đi, đứng, ngồi… đều run! Thương ghê người đàn ông / xoa xoa bàn tay vợ…
Một vòng xe quanh phố, tôi trở về chờ mưa. Thương ghê những bài thơ… Hạ đỏ nhòe mực tím!
Tất cả.. rồi kỷ niệm? Mưa chỉ tờ báo đăng? Em thơ… cũng chờ Xuân – Xuân hồng mưa đừng nhé!
*
Ba ngày nữa mới Lễ… nếu mưa đúng Noel? Liệu rồi nước dâng lên ngập tràn cái hang đá?
Chuyện gió mưa không lạ / ở Quê Hương của tôi. Nhiều lúc nghĩ xa xôi… bà con mình trong lụt…
Những bài thơ tôi khóc / rồi thành tiếng thầm thì. Những bài thơ tôi bay / rồi chìm trong biển nước…
Tin vui thường trôi ngược… đời chỉ được niềm tin! Tôi thèm tiếng đọc Kinh. Mưa rơi và chuông vọng…
Mỗi ngày có cái bóng – Bóng Ngày Là Âm Thanh…
ĐÔI LÚC THẢ CHƠI HỒN LỚ NGỚ
THẤY MÌNH ĐI DẠO GIỮA CƠN MƯA
Ông Trời chơi giả đò? Đẩy mây tới, đuổi gió… Rồi ngày không sáng nữa và ngày sắp sửa mưa!
Noel như con đò chưa đi vào bến đậu. Hai bên mạn, sóng bấu, Chúa ra đời làm sao?
Còn ba hôm, Trời lau / cái mặt đất, có lẽ? Tôi nhìn ngày quạnh quẽ, buồn, vui, mưa sắp về…
Có câu thơ lê thê, có câu thơ chấm, mút! Tôi mở nút áo ngực… mưa xuống lòng tôi, đi!
Tôi vừa nói câu chi / với ông Trời vậy nhỉ? Tôi muốn khoe cho thấy: Noel năm nay… Xinh!
Hai ngàn không trăm hăm lăm! Rồi hai trăm năm nữa: Hai ngàn hai trăm, con số! Con số gì? Hăm lăm?
Những con số Hai như bay / một bầy bướm xinh, đấy bạn! Trời tan mây! Trời sáng… tôi có câu thơ… Thơm!
Ôi chao chừ mà hôn / hết nhành cây nhánh cỏ / hai má ai đo đỏ / đẹp biết mấy Bài Thơ!
*
Đôi khi trong giấc mơ người ta thành thi sĩ! Rồi sau giấc mơ ấy… người ta thành… đám mây!
Có thật tôi hôm nay… là đám mây không bạn?
Trần Vấn Lệ
