Sương Sớm – Tranh: Joseph Lynch (Nguồn: www.saatchiart.com)
THƠ TÔI CHẮC ẢM ĐẠM
LÒNG EM NĂM MƯƠI NĂM
Thêm một ngày trời mù. Mùa Thu chưa đã tới. Lòng nhớ sao vườn Ngoại, những buồng cau chín hườm…
Ngoại vẫn là Cố Hương! Chừ xa xăm biết mấy! Trời mù, chim không nhẩy / múa, trên những mái nhà!
Chưa mùa Thu sương sa / sao lại buồn mặn thế? Ba sáu năm muốn kể / mình nhớ thương thế nào…
Bến, thuyền không cắm sào. Buồn mênh mông sông nước… Nhìn lâu vẫn thấy được / sóng lăn tăn, lăn tăn…
Buồn đã năm mươi năm! Những năm tù, kệ nó… Sau mấy năm, sau đó, áo không bỏ vô quần…
Tất cả đã thành dân! Cái ăn là trên hết! Xã tắc… kệ, không biết! Dân là dân… Muôn Năm!
Các em, Bùi Thị Xuân! Thầy thương các em lắm… Năm, hai mùa mưa nắng, sách vở đầy nắng mưa…
Bởi thế, những bài thơ / của Thầy nhòe nước mắt! Cái vườn cau Ngoại thật – thật tình! Huế cũng xưa…
Những gì thấy trong mơ / tưởng là hình ảnh đẹp…Bao chân trời đã khép. Bao núi rừng hiện ra…
Những xác người, thây ma, trôi về đâu, vô tận? Freeway người hoa trắng / nở như những vòng tang!
*
Sương hay mây lang thang / trên mái nhà xanh xám… Thơ tôi chắc ảm đạm / lòng em? Năm mươi năm!
CÓ NHỚ MỘT CÂU THƠ CỦA NGUYỄN DU
BÈN LÀM BÀI THƠ NÀY (*)
Lâu lắm, tôi không có bạn bè…
Đứa thì già quá đã ra đi,
Đứa thì hết trẻ đang lên lão,
Tám, chín mươi rồi, có nhỏ chi?
.
Lâu lắm rồi xe để xó nhà,
Năm năm thi lại, có khi qua.
Thường khi không thể vì con mắt
Đi khám, thay tròng kính… ngó xa!
.
Ai cũng còn “Xuân” trong chốc lát,
Còn bầu máu nóng chợt lên cao,
Thì còn cố gắng còn soan lắm
Còn nụ cười răng sứ trắng au!
.
Vui chớ, cô đơn lòng nhớ bạn,
Bạn vui không biết có như mình?
Có – Không, quanh quẫn câu Kinh Phật
Không – Có, thư từ, cứ nín thinh!
.
Đời nín thinh năm mươi năm rồi:
Cuối màn Thế Kỷ thứ hai mươi
Thêm đầu Thế Kỷ hai mươi mốt
Di Lặc cười khan một chỗ ngồi…
.
Tượng tạc, biết bao pho tượng tạc…
Quảng trường rải rác những vòng hoa
Giáo Sư Ngô Bảo Châu cười ngất,
Nhắm mắt lên đường đi thật xa…
.
Nhiều bạn bè tôi đi biệt xứ
Và tôi, cũng vậy, kẻ lưu đày…
Napoléon chết trên hoang đảo
Chứng tỏ đời người: nhúm bụi bay…
.
Sài Gòn bây giờ nó là Phường!
Nhỏ như cái chén để ăn cơm…
Buồn chân ra bến sông nhìn nghé,
Nhìn Hưng Đạo Vương đứng tuốt guơm!
.
Buồn nữa đi vào chợ Bến Thành
Chào cô bán bún, chàng vẽ tranh
Ở đây, hút thuốc người ta cấm
Dạo chút rồi đi lỉn thật nhanh!
.
Đúng nhất: Quê Hương chùm khế ngọt,
Lắc lư cầu khỉ, thứ nhì, chăng?
Rồi vườn cau Ngoại là ba, bốn…
Má nấu cơm chiều chắc… thứ năm?
.
Tôi thật không còn ai nữa bạn,
Bạn sống ai còn, chẳng nhớ tôi!
Không than, không trách, không phiền oán
Bởi phố phường kia còn lẻ loi!
(*) Thơ Nguyễn Du: Tang thương đến cả hoa kia cỏ này…
LONG LANH
NHƯ NẮNG BUỔI HOÀNG HÔN
Không biết làm chi, tìm cái cũ: Một hòn bi? Một con vụ? Một bài thơ? Trả lời, viết xuống câu thừa chữ. Ngước mặt ngó trời mây sắp mưa…
Quả thật đôi khi mình rảnh việc. Mở nhìn cái máy, bạn không mail! Tuổi này, lắm đứa nằm trong mộ. Trước tuổi này, ai, áo lụa treo?
Sắp sửa có thơ rồi đấy nhỉ… Giả vờ như thuở rất đào hoa… đi ngang vườn mận hoa chưa nở. Lúc tuổi tàn phai: tất cả già!
Nghĩ lại: tại sao mình cứ sống? Sống còn! Sống được… mấy mươi năm! Nằm trong một xó, buồn thao thức, ngày tháng không qua một chỗ nằm!
Nghĩ lại: Sao mình thương bạn thế? Hôm qua tâm sự… chuyện trên trời. Chẳng gì thì cũng là câu chuyện. Rốt cuộc cũng đành mây trắng trôi!
Đi mua chai rượu, về, ve vuốt: Uống chắc không vui? Uống một mình? Mở nút. Rượu bay. Hơi rượu bốc. Bạn cười xa lắm biệt âm thanh!
Nhắc lại thầm tên ba bốn bạn, dễ gì bốn biển nhớ năm châu! Học trò… nhớ lắm bầy em nhỏ, hai Thế Kỷ qua chắc bạc đầu?
Một Chín Bảy Lăm là Thế Kỷ xa vời biết mấy hỡi Hùng Vương! Chuyện xưa tích cũ Sơn và Thủy thấp thoáng trăng trôi đuổi bóng thuyền…
Có lẽ Thơ rồi không có nghĩa… như dòng sông đâu có nghĩa gì đâu! Mà sao bông bắp bên sông nở trắng cả mây bay dưới dạ cầu…
Có lẽ tôi làm thơ… đã được, không cần con vụ với hòn bi. Sài Gòn viên ngọc người ta vất… nay bỗng thành Phường, Xã, Xóm Quê…
Nước mắt đôi khi ba bốn giọt long lanh như nắng buổi hoàng hôn…
HẠC VÀNG VỖ CÁNH KHÔNG VỀ LẠI
MÂY TRẮNG NGÀN NĂM TRÔI CỨ TRÔI
Một ngày nhiều tai nạn trên mặt trái đất này! Thê thảm nhất hôm nay, một máy bay đã rớt ở tiểu bang New York, sáu người đều qua đời. Phi công là một người trong tổ ấm nhóm đó…Người ta chưa hiểu rõ vì sao máy bay rơi! Chỗ rơi: đồng vắng người – giữa cánh đồng lầy lụa…
Cả nhà đi dự Lễ Sinh Nhật một người thân! Tin tức nói nửa chừng sau một cú điện thoại… rồi không còn ai nói, rồi đen thui màn hình… Với nước Mỹ mông mênh, chuyện buồn không hiếm có!
Mạng người như là cỏ – ngay cả ở Quê Hương: Nhiều tai nạn dọc đường, ngay trong nhà, chợ, phố… Mặt trời, đèn sáng tỏ… Lỡ tay, bay kiếp người! Lỡ tay, bay hết rồi… ngẩn ngơ cười với khóc!
*
Ông Xanh cao chót vót.
Nhìn đi… mây trắng trôi!
“Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du…”
HAI CÂY ĐÀO HÀNG XÓM
NỞ BẤT THƯỜNG GIỮA NĂM
Hai cây đào hàng xóm / tôi ở giờ nở hoa… Nụ đơm hồi tháng Ba, giữa tháng Bốn thì nở…
… chắc chúng nở để nhớ / ba mươi tháng Bốn chăng?
Hoa nở đúng đêm Rằm. Trăng soi, không ong bướm.
Màu hoa đỏ thật đậm. Hương hoa rất nồng nàn… Thủ Đô Mỹ Xuân Sang. Giống này chắc từ đó?
Hai năm nay nắng, gió / mưa, bão, lũ… thất thường. Người sống không còn thương / mặn mòi điều chi nữa…
Hoa nở kia thì ngó. Lá rụng kia thì nhìn… Gặp, chào thôi, làm thinh, ngước nhìn trời mây trắng…
Tuổi đời dài hay ngắn, hỏi thăm nhau… thương thương!
*
Hàng xóm tôi, bức tường / cách ngăn, hoa vẫn vượt. Người ta không nói được / nhìn-hoa-nở-giữa-năm…
Trôi qua… trôi qua thầm (không thầm thì tâm sự, không thì thào nhớ nhung). Gần bên mà xa lắm…
Mấy hôm nay trời nắng, hoa nở một đời hoa…
Trần Vấn Lệ
