
Ở xứ mình, chửi đã thành một thói quen văn hoá. Vắng tiếng chửi, hẳn người ta thấy khó ở như thiếu… dưỡng khí vậy!
1.
Cúi đầu… bị chửi
Không cúi đầu cũng bị chửi
Hay là giấu đầu?
Chắc càng bị chửi
Hay là đeo mặt nạ?
Chắc chắn không tha
Hay là lẩn mặt?
Chắc cũng bị chửi thôi mà
Hay là hiên ngang ngạo nghễ ào ào chém gió
Gió đỏ mưa đỏ bụi đỏ lá đỏ…
Có thể được hoan hô
Hoan hô như hoá rồ
Rồ vài phút vài giờ
Rồi chìm vào quên lãng
Khen cho mày chết
Hoan hô cho mày chết
Mày chết mà nghe khóc hu hu
Khóc lu bù
Khóc như bú dù
Khóc nưng nứng con cu
Khóc như đàn ruồi thấy cỗ thì bu
Thiên thiên thu
Ú ù u
Lú lù lu
Ngú ngù ngu…
Xứ sở chửi có mệnh giá ba xu
Hoan hô khuyến mại con cu!
2. (đoạn này do ChatGPT viết)
Hay là im thin thít
Im cũng bị chửi như thường
Hay là nói nửa câu rồi ngừng
Cũng bị chửi vì không dám nói hết
Hay là nói tuồn tuột cho tràn phè phè bọt mép
Lại bị bảo là làm màu làm dáng làm điệu
Hay là giả vờ ngu cho đỡ phiền nhiễu
Ngu cũng bị chửi ngu gấp hai
Hay là gào thét tung trời cho hả vai hả vế hả đời
Gào xong lại bị chửi là dở người dở chứng
Hay là cười
Cười cũng bị chửi là cười không đúng lúc
Cười đúng lúc càng bị chửi là cười đểu
Xứ sở khen – chê – chửi
Đổi chiều như cơn diều đứt
Gió xoay đâu thì miệng xoay đó
Ngó quanh chỉ thấy muôn triệu cái mồm đỏ choét
Chửi cho vui
Khen cho vui
Vui cho chết!
3.
Hay là điếc
Chửi tơi bời
.
Hay là mù
Chửi quá trời
.
Hay là giả câm
U ơ ú ớ
Chắc được chào mời
.
Hay là quăng ra vài câu
Nửa quê nửa tỉnh
Đất hỡi trời ơi
Một tí Chí Phèo
Một tẹo Kim Trọng
Phảng phất Từ Hải
Bóng dáng Sở Khanh
Điệu bộ Thúc Sinh
Lì lợm Trịnh Hâm – Bùi Kiệm
Lả lướt Thị Mầu…
Thiên hạ ngơ ngác
Mắt phồng mắt tẹt
Chửi khen
Khen chửi
Sục sôi lẩu Lạng Sơn?
Ừ
Có lẽ tốt hơn.
NGƯỜI VIỆT MÌNH HAY LẮM CƠ!
[Nhộn thi…]
÷÷÷÷
1.
Người Việt mình là hay lắm cơ!
Hay nhứt là xài ngôn từ
Hay nhì là xài ngôn từ
Hay ba vẫn thế xài ngôn từ…
Lục tìm trong trí nhớ
Khen – cho – mài – chết thì phải lấy chàng Kim Trọng là tiên thánh tiên sư!
Không tin ư?
Nào cùng tua lại nhời vàng ý ngọc Kim khen Kiều ngày tái hợp
“Hoa tàn…thêm tươi…
Trăng tàn…thêm đẹp hơn mười…”
Ôi thôi thôi!
15 năm khốn nịn đủ mùi
Có mà tươi mà đẹp vào mắt!
Xát muối ối giời ơi!
Kiều nghe xong
Tim muốn ngưng
Mắt đứng tròng
Nát cả cõi lòng…
Mệnh phụ phu nhân tiết hạnh khả phong
Triết lí xanh rờn ngàn năm
Ngàn năm
Triết lí triết học ngàn năm
Ru mãi ngàn năm
Tôi – thủ – tiết – với – hai – đời – chồng
Một an nam ông và một tây lông
Kết hợp hài hòa tây đông
Ai cũng thấy rất ngông…
Thiếu nữ hà thành phơi phới sắc xuân
Kiếm được một mùa xuân tình tóc đỏ tóc hung
Tìm chất thơ lãng mạn vừa mềm lòng mông mi ma mô vừa kiên trì giữ gìn một nửa cái chữ trinh ngàn vàng chia hai đẹp cả đôi đường như sông nhà bè nước chảy một về gia định một về đồng nai
Tổ sư thánh nữ thảo mai!
Đàn ông nước mình ngẫm thấy rõ là hay
Bị mọc sừng khoe khắp nơi nơi như ham trò chơi
Phả hệ hung king nối dài
Đời đời
Ơn trời…
Người mình hay quá là hay
Sư bảo sư phải vãi bảo vãi hay
Chửi như hát hay
Hát hay như chửi
Thơ thì khó ngửi
Chửi lại dễ nghe
Nàng nở tưởng ngớ ngẩn ngô nghê
Như có phép màu chửi người tình hay như hát
Tiếng chửi chát như sung mọc bờ ao
Kinh hơn tiếng chim hóa thân cô tấm
Tao thì khoét mắt
Tao thì vạch tao thì cào mặt
In hệt lão bà bà cầng cẫng nhiếc móc
Ngập đầy tê lê pốc
Làng ảo vũ đại hôm nảo hôm nao
Làng Macondo
Làng Vũ Đại
Làng Mùi
Những ngôi làng ngàn đời ngàn năm ngàn tuổi
Già nua bệnh hoạn què quặt biến dị ung nhọt tấy xưng nhức nhối
Những ngôi làng không chịu lụi tàn
Những ngôi làng vĩ đại trong bệnh hoạn
Những ngôi làng bị bỏ quên chìm sâu mãi vào bóng đêm bệnh hoạn
Những ngôi làng đơn côi
Ta rùng mình run rẩy sợ
Ta rùng mình hãi hùng
Những ngôi làng như nốt sần như mụn nhọt như ghẻ lở ung thối
Khủng khiếp thay
Ta quen sống
Ta vẫy vùng trong mục ruỗng
Ta bỗng hóa anh hùng nhất khoảnh làng
Macondo, Vũ Đại, Vị Hương
Đậm đà bản sắc
Đậm đà tử khí
Những xác chết đẹp nhất trần gian…
Những ngôi làng
Sinh ra những vĩ nhân kinh khủng
Bốc mùi tử khí
2.
Tôi bức xúc
Bạn bức xúc
Chúng ta đều bức xúc
Tôi tự thấy mình là người ngoài cuộc
Bạn cũng là người ngoài cuộc
Chúng ta có vẻ đều là người ngoài cuộc
Tôi vô can?
Bạn vô can?
Chúng ta vô can?
Đều vô can…
Tôi than
Bạn than
Chúng ta than
Tất cả đều than
Tôi đổ lỗi
Bạn đổ lỗi
Chúng ta đổ lỗi
Tất cả đều đổ lỗi
Tôi chối
Bạn chối
Chúng ta chối
Đồng thanh chối
Đồng lòng chối…
Tại trời!
Tại đất!
Tại phong kiến thực dân đế quốc
Tại bành trướng, tại đỏ tại xanh
Tại kinh tế thị trường có và không định hướng
Tại Hung King
Tại tất cả
Trừ tôi
Trừ bạn
Trừ chúng ta
Trừ tất cả chúng ta…
Bức xúc ngập tràn
Như biển cả bao la!
Vực sâu trước mặt
Tôi sẽ rơi
Bạn sẽ rơi
Chúng ta cùng rơi
Bi kịch
Hài kịch
Bi hài kịch
Bi đát kịch
Bi thảm kịch
Tấn kịch hề bi ai
Tôi dự phần
Bạn dự phần
Chúng ta dự phần
Tất cả dự phần…
Ái tình không chia đều
Bất hạnh chia đều
Buồn thảm chia đều
Tôi nhận
Bạn nhận
Chúng ta nhận
Tất cả buộc phải nhận
Định mệnh đen
Đổ trùm
Khắp lượt
Xóa bài
Làm lại cuộc chơi…
Muộn
Đã muộn mất rồi.
NHƯ NHỮNG NGỌN GIÓ
1.
Như những ngọn gió
Thơ không tự cầm tù
Thơ không làm hài lòng những tường vách
Không làm hài lòng những xó xỉnh buồn thiu mốc thếch
Như những ngọn gió
Thơ tìm đến những vút cao những mêng mang không bến không bờ
Của những ngọn núi đá
Xứ sở đại bàng
Của những bầu trời xanh
Nơi cư trú của những vì sao
Của những đại dương mênh mông sóng vỗ
Như những ngọn gió
Và trở thành những nhọn gió
Thơ tự biết cần thoát khỏi những cầm tù những ngột ngạt những phong bế những ẩm mốc buồn thiu…
2.
Như những ngọn gió
Thơ – Tự – do
Tự – do – Thơ
Tự – do – bạn
Tự – do – tôi
Tự – do – người
Như những ngọn gió
Thơ than khóc cho mùa địa ngục khắp nơi?
Thơ gào thét cho trập trùng xiềng xích?
Gào thét và than khóc không phải là phẩm chất của gió
Gió phải nổi bão giông
Giật đổ
Cuốn tung
Thơ như những ngọn gió
Những ngọn gió hóa thân thành thơ
Cuốn phăng mùa địa ngục
Bứt tung xiềng xích
Tự do thơ
Tự do người
Tự do bạn
Tự do tôi
Như những ngọn gió vào mùa lồng lộng.
KỆ HỌ ĐI
Đằng nào họ cũng nghĩ thế rồi và viết thế rồi
Phản đối
Tẩy chay
Lên án
Kết án
Phán xét
Thậm chí là chửi là gào là thét là khinh khi là phỉ nhổ…
Đằng nào thì đơn thư tố giác kiến nghị cũng đã viết đã gửi đã loan truyền nhanh hơn cỏ cháy
Đằng nào cũng đã thế rồi
Họ nghĩ thế và tin là thế
Ông tướng nghỉ hưu
Các ông cựu chiến binh rất đỗi tự hào hoặc thấy là như thế
Những người trẻ mặt còn non măng
Những nhà giáo dạy văn
Những cây bút đã nhẵn mặt hoặc vừa mới nổi
Những và những…
Đằng nào họ cũng đã nghĩ đã viết đã tham dự vào cuộc giông bão ngôn từ
Quanh Bảo Ninh
Quanh NỖI BUỒN CHIẾN TRANH…
Kệ họ đi
Thật!
Tranh luận tranh cãi tranh đấu…chẳng ích gì
Thật!
Kệ họ đi…
.
Cứ để họ khư khư ôm chằng chằng giữ kiên quyết không chịu đổi thay
Kệ họ đi…
Cứ để họ mặc sức tỏ bày
Họ tự vẽ chân dung lưu hậu thế
Chẳng sao đâu
Đời thêm vui thêm ồn ào thêm náo loạn thêm tưng bừng thêm tấy sốt mưng mưng
Và ta biết cõi nhân gian là thật
Cõi ta bà là thật
Địa ngục trong lòng người
Ma quỷ trong lòng người
Thiên thần trong lòng người
Sầu đau khổ não hận thù ta oán cũng trong lòng người…
Thật
Kệ họ đi…
.
Và xin nhắc lại
Tiểu thuyết BÀ BÔVARY cùng Phlôbe đã từng bị lôi ra vành móng ngựa
Tên tuổi của ngài chánh án vẫn lưu danh cùng BÀ BÔVARY
Cùng bất tử!
Thật!
Cùng bất – tử!
TẶNG TÔI –
CỰU BINH
Dù không thích thích thì mình cũng vẫn là cựu binh
Chiến tranh, chuyện cơm bữa xứ mình và chả cứ xứ mình
Chinh chiến triền miên khắp địa cầu xưa nay và có lẽ mai sau, vẫn thế
Chiến chinh chinh chiến
Ắt có cựu binh
.
Dù chẳng có gì gớm ghê nhưng mình cũng là cựu binh
May mắn hơn những người chết trận
Như anh trai cả của mình
May mắn hơn những người lính trở về ốm đau tật bệnh
Như anh trai thứ cũng của mình
.
Dù chẳng có gì ghê gớm mình cũng là cựu binh
Trở về từ nơi người chết như ngả rạ
Từ nơi máu người lầy mặt đất
Từ nơi đêm đêm ma lính than khóc thảm sầu
Từ nơi đêm cuối năm trăng suông lạnh lẽo đom đóm lập lòe ánh lửa lân tinh xanh lét
Trở về bình yên không trầy da sứt vẩy
Mẹ suýt xoa ơn giời che chắn ơn đất đỡ đần
Và khóc khi con trở về
.
Không ghê gớm dù chẳng có gì
Thì mình cũng là cựu binh
Không phải bơm xe, không phải bán chè, không phải bán kem…
Không phải lăn lóc kiếm sống như bao nhiêu đồng đội
Trở về sau chiến tranh
.
Chả có gì gớm ghê
Mình là cựu binh
Một trải nghiệm không xoàng
Để có thể chia sẻ cùng những người trẻ
Những câu thật tự trong lòng
Không là sáo ngữ
Vinh quang trong chiến tranh
Vinh quang nhờ chiến tranh
Là thứ vinh quang
kinh khủng nhất
thảm sầu nhất
ai oán nhất
hãi hùng nhất….
Đặng Tiến (Thái Nguyên)