Picture of Ngọc Cân - trấy Tiểu Đợi

Ngọc Cân - trấy Tiểu Đợi

Sinh ở Quảng Bình, sống ở Canada. Trung học Võ Tánh Nha trang. Luật khoa Sài Gòn. Đã góp mặt trên Biển Khơi, Sáng Tạo và T.Vấn & Bạn hữu.

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: DỄ GÌ QUÊN

Ảnh (Tác Giả gởi) Nhà ông Bill ở Fairfax, trong một khu rừng cây cao dày đặc được giữ như vậy vì thế đất ở đây nhiều đồi; nhà nào cũng có đường dẫn vô sâu cả trăm thước, cột thùng thư trồng ngoài mé lộ. Đường nhỏ mà ẹo qua ẹo lai, uốn lượn

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: VŨNG NƯỚC XOÁY

Âm Vang – Tranh: THANH CHÂU “chiều cuối năm không gian như khóc…” là một câu hắn đọc đâu đó. Chiều cuối năm trong trại lao động dám có đứa không khóc mà đột nhiên bung chạy thẳng ra cổng chính. Súng nổ chỉ thiên hay nhắm mục tiêu di động là tùy vệ binh

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: Đi Chơi Tết

Ông Ba ngồi trên ghế xe xích lô hút thuốc nhìn phía mấy xe lam. Chỉ 20, 30 phút là có một chuyến đầy khách xuất phát, không như những ngày khác đợi khách hơn cả tiếng chưa đầy. Mồng Một Tết mà, người ta đi Ninh Hòa, hay xa như Nha trang để chúc

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: Mái lá

Ảnh (Tác Giả gởi) Bài bản cào tuyết mới của Hóa: lưỡi xẻng bề ngang hơn 5 tấc, đặt xuống cho ăn tuyết 1 phần 3, không cúi người, chỉ đẩy một tầm tay, không bước tới mà từ từ qua lại, lấn theo chiều ngang; không ủi nguyên lưỡi đầy tuyết cho tới mép

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: TRỒI LÊN TRỒI LÊN

Light’em Up – Tranh: Dion J. Pollard (Nguồn: www.blackartdepot.com) Bốn lớp áo, hai lớp quần, mũ ni che tai. Phủi sạch lớp tuyết gió đêm tạt vô hiên phủ đầy ghế nệm. Đặt ly cà phê lên bàn thấp. Lách người ngồi xuống, châm điếu thuốc, rít một hơi. Hớp ngụm cà phê, ém; phà

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: “Hoàng tử bé”

Nhà Tứ là villa nhỏ giữa lô đất rộng. Trước hiên có bông giấy đủ màu, hai bên và phía sau trồng mãng cầu, ớt, mai tứ thời… một cây trứng gà, mấy cây chùm ruột. Phòng ngủ rộng, cả nhà Tứ ngủ ở đó, chỉ u già muốn ở nhà ngang. Giang sơn của

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: CÁI NẮP KENG

Tui học lớp Tư trường không có tên. Học trò phần nhiều là người Huế “mi-tau”, còn lại là Bắc di cư “đằng ấy-tớ”, con mấy ông lính trong đồn Mang Cá như ba tui. Tui nhớ là tui cũng di cư vô đây, mà răng tui “mi-tau” từ nhỏ thì không biết. Tụi bắc

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: Mùi

Thôi Nhé Em Về – Tranh: THANH CHÂU Hóa đạp xe về tới nhà trọ, cửa các phòng đóng, phòng khách dùng chung cũng tối đen; mới mấy giờ mà mọi người đã đi ngủ. Vô phòng trút giày mũ, áo quần ngoài; cái nào cũng ẩm, hôi; đã mấy bận khô ướt trong hai

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: Nhớ hay quên

Cõi Người Ta (5) – Tranh: THANH CHÂU Emma và John đánh xe đưa Niên vô LAX để tiễn Niên đi Việt Nam. Vé một chiều là ý kiến của Emma “để muốn về sớm hay ở lại luôn”. Niên nghe theo vì thực lòng không biết mình muốn gì. Có phải chỉ vì đêm

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: Năm Trăm Dặm

ĐÀ NẴNG — 1972: Một lính Mỹ tuần tra trong rừng rậm gần Đà Nẵng (Ảnh: David Hume Kennerly) Chiều xuống, cây lá bớt xào xạc; Emma nhìn chung quanh, không còn việc gì cần làm, bữa tối sẵn sàng trên bếp. Nghĩ đến đi tắm, chợt nghe tiếng ghi-ta phía trên nhà kho, ai

Đọc Thêm »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi: Thập Diện Mai Phục

Cõi Người Ta – Tranh: THANH CHÂU “Kỳ sĩ ở hạt Quốc Oai, họ Văn tên Dĩ Thành, tính tình hào hiệp, coi thường ma quỷ, không để tâm úy kỵ.” Trưa 30/4 ông già vợ kêu qua, đưa lên lầu, vô phòng ngủ, đóng cửa. Làm rể mấy năm, chưa bao giờ Quân thấy

Đọc Thêm »