Picture of Ngọc Phi

Ngọc Phi

Đời sống vốn đơn giản. Thế nên thơ Ngọc Phi cũng đơn giản.Từ cái đơn giản đó (ở cả đời sống lẫn chữ nghĩa của Ngọc Phi), nước mắt hạnh phúc rơi xuống. Bởi vì hạnh phúc tự nó đơn giản. Đời sống, là hạnh phúc. Chữ nghĩa của Ngọc Phi gợi cho người ta nhớ đến hạnh phúc đang nằm gọn trên tay. Chữ nghĩa của Ngọc Phi làm cho người ta (tôi) rơi nước mắt. Còn rơi được nước mắt, là còn nhận ra được hạnh phúc ẩn náu đâu đó, giữa cuộc đời, trong lòng mình. Nghe được một bài hát hay, đọc được những câu thơ hay, một đoạn văn hay, đó là những khoảnh khắc hạnh phúc. Phải thế không hỡi những người đang đọc những hàng chữ hạnh phúc này? Đời sống tuy đơn giản, nhưng rất nhiều khi . . . quá tải. Hạnh phúc không khéo giữ, sẽ biến thành bong bóng bay đi mất. Nước mắt rơi xuống, không khéo lau, sẽ làm nhòe nhoẹt xuân thì. Thế giới thơ Ngọc Phi tuy đơn giản, nhưng coi chừng lạc lối . . . Tác phẩm đã xuất bản (trong tủ sách điện tử TV&BH): Về Không Cùng (2016); đọc tiếp T.Vấn

Ngọc Phi : Rồi một ngày nào

  Và có lẽ, một chiều mưa, muộn đến Ta nằm nghe mù mịt tiếng ngàn lau Cùng cây cỏ ta vặn mình nghe ngóng Đất đá vùi trong vạn sắc màu   Và có thể, một ngày kia, nắng ráo Em gội đầu , rơi rụng giấc mơ xưa Môi ngận đắng, giọt đau

Đọc Thêm »

Ngọc Phi : Biệt khúc tháng 9

Tặng T.Vấn và anh chị Đặng Hiếu Sinh Chia tay nhau nhé Một lần rồi thôi Buồn vui trần thế Nhìn nhau ngậm ngùi   Về ngang phố cũ Nhớ từng cơn mưa Nhớ từng giọt nắng Lênh đênh bốn mùa   Ngồi trong quán vắng Nhìn trời xa xôi Ly cà phê đắng Giọt

Đọc Thêm »

Ngọc Phi : Tự Vấn

Ta hỏi lòng ta, ta tự hỏi Câu thơ hào sảng đã phôi pha Tiếc thương những cánh chim bằng gẫy Rơi rụng đầu non, biệt hải hà Sợi khói du chiều trôi tản mạn Hiu hiu bóng dáng cổ nhân sầu Tiếp rượu chiêu hồn đau Thục Đế Hận mấy ngàn năm, cuộc bể

Đọc Thêm »

Ngọc Phi : Hương cố nhân

Ta thấy mưa từ trong mắt em Cơn mưa mù khuất mái linh hồn Bàn tay buốt giá buông hờn tủi Ngày bỗng dưng buồn như bóng đêm   Ta gặp nhau mà lòng hắt hiu Buồn gặp em sao buồn thêm nhiều Gió xa xưa tiếng đời vẫy gọi Cây cúi đầu lá cũng

Đọc Thêm »

Ngọc Phi : Đêm lặng yên cùng ta

Đã lâu rồi không viết nổi bài thơ Bởi đời sống làm cạn khô niềm cảm hứng Những buồn chán, muộn phiền âu lo chật cứng Linh hồn ta từng buổi sớm, buổi chiều Ngọn gió dường như cũng rất đìu hiu Thổi qua tóc, qua vai từng hơi thở Đôi bàn tay với tháng

Đọc Thêm »

Ngọc Phi : Bài ca sông núi

Tranh : Họa sĩ Nguyễn Đức Cường   Còn nhớ đất trời xiêu tán đổ Nhân gian thất đảm tận cùng đau Tháng tư, hoa gấm, tan từng mảnh Sông núi đành mang mối hận sầu Ký ức ngậm vành nhang khói lạnh Còn trong mắt lệ bóng tàn hư Chinh chiến mang theo hồn

Đọc Thêm »

Ngọc Phi : Bí Tích

Thu Vân- Tranh: Trần Thanh Châu   Chỗ em đứng, tình yêu là thánh địa Cửa bao dung em mở bước ta  vào Con chim lạ hát trên cành nguyệt quế Nắng thiên đường hoa lá nở xôn xa   Như dòng suối, tình yêu nằm rất thánh Ta đắm mình trong mái tóc nguyên hương

Đọc Thêm »

Ngọc Phi: Có bao giờ

Ngục Tù – Tranh ( bút chì) : Trần Thanh Châu ( Trại Cải Tạo Long Giao 1976) Tặng yến , tháng 4 Có bao giờ em vui Mà linh hồn rướm máu Chân bước trong cuộc đời Mà chừng như giông bão   Có bao giờ em đi Mà con tim bỏ lại Cơn

Đọc Thêm »

Ngọc Phi : Chùm Thơ Mùa Xuân

Mùa Xuân tình tự Tặng Yến Mùa xuân ngồi viết bài thơ mới Để nói cùng em ước vọng đời Bao nhiêu năm bước hồn mê mỏi Tìm giữa trần gian mấy cuộc vui Rượu sẽ nồng say quên sầu muộn Nhìn hoa mai ngỡ nắng vàng thêm Trên những mầm xanh thơ óng mượt Mùa xuân kiều diễm bước lên thềm Hày cùng ta đón xuân viễn phương Tình xuân vẫn đẹp đẽ vô thường Nghiêng vai trút hết đời dang dở Để lúc xuân tàn bớt tiếc thương Tiếc thương là vẫn còn thương nhớ Quê xưa, ngày cũ, một phương trời Xa lắm rồi em đâu thấy nữa Chỉ còn giấc mộng đã xa khơi Ta gọi mùa xuân về cứu rỗi Trăm năm rồi cũng sẽ phôi pha Hãy đón giao thừa, vui nguyên đán Xuân tiêu nghe gío thỏang hương trà   Xuân độc hành Dõi mắt tìm trong thiên hạ sự Xô bồ nhân lọai bước cơ man Ta thấy cánh xuân xưa héo úa Hắt hiu ký ức ngọn sung tà Đi giữa nhân gian nhiều hệ lụy Vui buồn thương nhớ đảo điên theo Uống chén rượu xuân say túy lúy Mơ hồ nhã nhạc tiếng quân reo Ba vạn sáu ngàn ngày lạt lẽo Gìa nua theo nắng gió phong trần Người đã tang bồng, ai hồ thỉ Cầm bằng như thể bóng phù vân Biệt Khúc Xuân tàn canh mộng chín mùi Câu thơ trần thế bời bời ruột gan Chia tay người bước vội vàng Ta về bên núi lập đàn gọi mưa Xuân tàn canh mộng phai phôi Cõi em bỏ lại tôi ngòai tử sinh Lục bát chiều cuối năm Sầu lên này tháng qua rồi Trong tôi dòng máu bồi hồi chảy quanh Quê nhà nỗi nhớ lênh đênh Gió xuân nghe thỏang buồn lên phố chiều Chim về tiếng gọi liu riu Cành thơ đã trổ ít nhiều bông hoa Mây bay bàng bạc trời xa Lao xao tiếng lá, la đà trúc mai Bước chân đi nhẹ hiên ngòai Bóng ai bên cửa u hòai tịnh yên

Đọc Thêm »

Ngọc Phi:Đêm Xuân mơ tiếng ngựa

  Vó Câu Muôn Dặm- Tranh: Trần Thanh Châu 2005   Rộn rã đêm xuân ngàn tiếng ngựa Dồn dập trường sa bụi đỏ trời Lặng lẽ hồn thiêng sông núi  ngự Xuống giữa dòng thơ rách tả tơi.   Tỉnh mộng còn nghe rền tiếng hí Ngựa xa vang vọng phía non ngàn Cúi xuống,

Đọc Thêm »

Ngọc Phi : Di Ngôn

Người dưới mộ- Tranh : Trần Thanh Châu 2005   Anh rất sợ linh hồn anh mê muội Khi chết đi và không nhận ra em Oi mái tóc đã một thời đắm đuối Đôi bàn tay là những ngón nhung mềm   Anh rất sợ linh hồn anh quá mỏng Như sương mù và

Đọc Thêm »

Độc Ẩm

Tưởng Niệm- Tranh: Trần Thanh Châu 2004   Bầu bạn đêm xuân cùng ngọn gió Xoay nghiêng cốc rượu thấy môi người Đưa tay ta đón xuân vào ngõ Chợt thấy em đầm đìa lệ rơi   Lội qua dòng suối tâm linh cạn Hát lại bài ca tuyệt mệnh trời Ôi thôi sương tuyết

Đọc Thêm »