Picture of Phan

Phan

Tôi có vài người bạn trẻ, biết nhau qua chữ nghĩa. Trong đó có Phan. Người bạn trẻ này khác người ở chỗ chỉ thích lang thang những vỉa hè, nghe ngóng chuyện nước mắt nụ cười của bàn dân thiên hạ, để rồi đêm về, cùng với chữ nghĩa anh cũng khóc cười như thể những hệ lụy ấy là của riêng cuộc đời anh. Xưa nay, ít người viết từ và trên những vỉa hè. Nhưng anh bạn trẻ của tôi đã chọn cho mình cách thế cho chữ nghĩa xuống đường, nôm na của “nhập thế”. Tôi gọi người bạn trẻ đáng yêu của tôi bằng cái tên “Phan Vỉa Hè” (T.Vấn)

Phan: Cuộc sống quanh ta…

Khi còn bé, tôi thích truyện ngụ ngôn “Cái bẫy chuột”. Truyện kể rằng: Một con chuột nhìn qua khe cửa nhà bếp thì thấy bác nông dân cùng vợ đang mở một chiếc hộp. Con chuột tự hỏi: “Không biết trong hộp có gì ngon?” Nhưng liền sau đó, nó hốt hoảng khi nhìn

Đọc Thêm »

Phan: chuyện mồng hai tôi kể…

Ảnh: Lưu Na “Tết Việt năm nay thật đã với thời tiết không quá lạnh, tết lại đúng vào hai ngày nghỉ cuối tuần nên tối giao thừa và ngày mồng một ở chùa với nhà thờ thật đông người…” Anh Hiếu nói thế, rồi lấy gói trà trong túi áo lạnh của anh ra

Đọc Thêm »

Phan: khoanh bánh tét…

Ảnh: Internet Ngày đầu tuần nào chả bận rộn, bận đến miễn trà sớm, bỏ cả cơm trưa để lo công việc cho kịp với khách hàng, là thượng đế của xứ sở coi trọng người tiêu dùng quá sức, làm tôi nghĩ đến Bắc Hàn, Việt nam càng nổi bật vì cái gì cũng

Đọc Thêm »

Phan: đầu năm hoa lá…

Người tây phương có thói quen đầu năm thường đề ra những tâm nguyện để thực hiện trong năm mới nhằm nâng cao đời sống cá nhân từ sức khoẻ tới tinh thần, tâm nguyện đầu năm rất phổ biến ở Mỹ và cũng đã thâm nhập vào nhiều quốc gia trên thế giới. Với

Đọc Thêm »

Phan: Mưa chiều cuối năm…

Mưa Chiều – Tranh: Trần Thanh Châu Cơn mưa nhỏ như mưa phùn bay qua thành phố vào một chiều cuối năm, mưa chỉ đủ ướt mặt đường, mưa chỉ đủ ướt lá vàng thôi bay vô định như muôn kiếp người đang ngại gió mưa và lạnh nhưng vẫn phải sải bước ở khu

Đọc Thêm »

Phan: một chiều cuối tuần…

7 Crown – Tranh: Trần Thanh Châu “Có lẽ công việc quan trọng nhất của những người theo đạo Kitô Giáo vào ngày cuối tuần là đi lễ nhà thờ, nên họ gọi là ngày Chúa nhật.” Tôi giải thích như thế với một cháu bé, thì một người bạn có đạo giải thích lại

Đọc Thêm »

Phan: Sương rồi tan…

  Trên Đỉnh (Đời) – Tranh : Mai Tâm Sương trắng từ đỉnh đồi xuống suối. Bầu trời đại tang di chuyển chậm theo những lọn gió sớm vật vờ xa xa. Hai bên bờ vực là những cành khô vươn lên trong màn sương mờ ảo, không gian màu chì thương tật, hư hao.

Đọc Thêm »

Phan: quán, tiệm nơi tôi ở…

  Cà Phê Sài Gòn – Tranh: Thanh Châu Ở bên Mỹ này, tất cả tiệm ăn lớn nhỏ đều gọi là nhà hàng. Làm cho chữ quán”, “tiệm” xa lạ dần trong tiếng Việt ở hải ngoại. Nên thỉnh thoảng nghe ai nói chữ “quán”, nghe thật gần gũi như mấy người bạn rủ

Đọc Thêm »

Phan: Chúc chị ngủ ngon…

Ảnh- Lưu Na Nếu Sơn không có cái bớt màu xanh lá cây nơi cổ anh ta thì tôi không thể nào nhận ra một người bạn đã lâu lắm rồi không gặp. Tôi đến chào hỏi anh trong tiệm phở. Nhưng khi đã yên tâm được đúng là “Sơn thẹo” thì tôi mừng gặp

Đọc Thêm »

Phan: anh Nguyễn…

Đêm đã sâu thật sâu, anh Nguyễn còn trằn trọc với lá số tử vi! Đã lúc túng thiếu, vợ anh còn xài hoang vào những chuyện không đâu. Nhưng người chết đuối nào chả hy vọng, vì thầy bà nào chả nói câu cuối mang hàm ý qua cơn mưa trời lại sáng, quá

Đọc Thêm »

Phan: đường qua nhà em…

Ảnh – Lưu Na Đã vài tháng từ hôm anh Thiện vô làm chung với tôi. Vài tháng đủ để hiểu nhau như hai đồng nghiệp thuận thảo trong việc làm, hai người bạn hiểu nhau trong giờ nghỉ. Vì những người làm chung khác thường sanh nạnh trong việc làm, cãi cọ nhau đủ

Đọc Thêm »

Phan: quán, tiệm nơi tôi ở…

  Cà Phê Sài Gòn – Tranh: Thanh Châu   Ở bên Mỹ này, tất cả tiệm ăn lớn nhỏ đều gọi là nhà hàng. Làm cho chữ quán”, “tiệm” xa lạ dần trong tiếng Việt ở hải ngoại. Nên thỉnh thoảng nghe ai nói chữ “quán”, nghe thật gần gũi như mấy người bạn

Đọc Thêm »