
Sài Gòn Đêm Mưa – Ảnh: Sáng Tạo
THÁNG TƯ, SÀI GÒN VÀ CƠN MƯA
Có một cơn mưa nào
Vừa bay qua thành phố
Đem theo nửa nhánh sầu
Vắt ngang ngoài cửa sổ.
.
Hàng cây hai bên đường
Chắc bây giờ sũng nước
Tóc người lẫn trong sương
Làm sao tôi níu được.
*
Có một cơn mưa nào
Dậy men ngày tháng cũ
Tiếng lá rơi rạt rào
Tràn vào trong giấc ngủ.
.
Sài Gòn cơn mưa đêm
Đánh thức tình thơ dại
Chầm chậm bước chân êm
Có phải người quay lại.
*
Có một cơn mưa nào
Đưa em về ngõ nhỏ
Im lặng ngồi bên nhau
Hương hoàng lan trong gió.
.
Rồi ai cũng sẽ già
Em nhớ không thời trẻ
Đã từng có nụ hoa
Nở trong lòng em nhé.
ĐÊM MƯA QUA CẦU CHỮ Y
Gạt từng giọt nước mưa tràn qua mặt
Đêm qua cầu chợt thấy lạnh mênh mông
Có lẽ người đi một lần là đi mất
Nên tình phai theo chiếc lá xoay dòng.
.
Nước vẫn chảy dưới chân cầu muôn thuở
Lòng bỗng dưng cay mắt nhớ một người
Không ai biết tóc hoàng kim ngày nọ
Trôi về đâu đơn độc đến chơi vơi.
Sài Gòn có những cơn mưa bất chợt
Mưa ngậm ngùi rơi xuống buốt đời nhau
Em đâu đó bên hiên đời tránh dột
Chỉ còn tôi tìm mãi giữa chiêm bao.
.
Người rất xa thành bóng chim tăm cá
Dấu trăng non soi bóng lạnh chân cầu
Thời gian ơi nỗi buồn thành hạt bụi
Một người say cho mắt nhớ đêm sâu.
.
Hình như mưa làm chân người run rẩy
Lướt qua vai không thấy góc quay về
Mùi hương cũ chia đôi hai nhánh nhớ
Mộng bên trời không vơi bớt cơn mê.
ĐI TRONG MƯA SÀI GÒN
Mưa trong phố – một ngày thôi
Xin san sẻ nửa cho tôi với người
Mặc tình theo lá rong chơi
Tôi lang thang giữa quán đời phù hư
.
Mưa trong nắng – một mình ư
Nên không chấm đất tạ từ cũng không
Quanh co hết mấy góc đường
Trong từng sợi tóc chợt buồn vu vơ
.
Mưa trong gió – thật dại khờ
Vì tôi cứ ngỡ em vừa qua đây
Tóc thơm xõa kín bờ vai
Trong tôi có nửa hình hài của em
.
Mưa trong quán – một mình quên
Biết treo nỗi nhớ hằn lên góc nào
Ghế long bàn gãy chực nhào
Tình xa lắc đã chìm vào bóng mưa
.
Mưa trong mắt – một ngày xưa
Ước chi dâu bể dư thừa quên tôi
Để trong veo tiếng em cười
Để tôi vẫn mãi là người…mộng du
NGUYỄN AN BÌNH