
L’escace est liberté – Tranh: Sandrine Belmont (Nguồn: www.singulart.com)
VƠI BỚT
Bạn bè mỗi ngày vơi bớt
Lạc diệp thu
Hề!
Cành xơ xác
Nhẹ heo may cuối mùa
Ngấp nghé đông
Sương giăng
Hoàng hôn hiu hắt
Bằng hữu cũng như ta
Phố thị
Thôn ổ
Lặng lẽ xế tà
Lạc diệp thu
Hề
Thu phong
Tơi bời
Rụng
.
Chữ nghĩa
Kết nối
Sẻ chia
Thôi đành…
.
Nhóm bạn trên Zalo
Nhóm bạn trên Facebook
Hồi hộp mở
Ngày qua
Tuần qua
Tháng qua
Chuyện lành thoáng chốc
Chuyện dữ lặng buồn
Giật mình…
.
Ngày mỗi ngày
Vơi bớt
Chữ dần lễnh loãng
Nước hồ…
.
Ngày mỗi ngày
Vơi bớt
Những đam mê
Chìm sâu thời gian tăm tối
.
Ngày mỗi ngày
Cuốn lịch mỏng dần…
ĐIÊN
Xúy Vân mắc lưới tình
Giả dại giả điên
Điệu hát Con gà rừng
Như xé họng
Như thổ huyết
Giọng hát run bần bật
Chua
Cay
Đắng
Chát
Cồn cào
Nghẹt thở
Chới với
Biển đời sóng quật
Cửa tử mở bốn bề
Xúy Vân giả dại
Bẽ mặt những kẻ khôn ngoan
Ngậm miệng
Ngoảnh mặt
Cúi đầu
Ơ hờ bạch nhãn…
.
Hamlet vờ điên
Cả triều đình run sợ
Điên – bừng ngộ
Điên – sáng mặt
Hiện hình đời – khu vườn hoang
Đua chen hoa thối cỏ độc
Hiện hình cõi nhân sinh
Hiếu sát hiếu dâm phản trắc…
.
Người – điên – nào – vô – danh
Phơi trần China quốc tính
Ăn – thịt – người – ngọt – xớt – múi – cam
Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín Hiếu Hạnh…giả vờ
Vỏ ngoài che đậy…
Điên – bừng tỉnh
Đau đớn xót xa
Tiếng kêu thương giữa hoang vu sa mạc…
.
Bệnh tâm thần
Một lập trình chạy tội
Giả dại ăn người
Lưu xú vạn niên.
LẠI NHỚ…
GS Phùng Văn Tửu khi đọc bài giảng về Văn học Khai sáng Phương Tây thế kỉ 18 có nhắc tới một nhận định của C.Mác về thực trạng Đức hồi ấy. Chế độ phong kiến phân mảnh. Nước Đức như một tấm chăn loang lổ các mảnh vá. Trên 700 công quốc bé tí. Vô số những Tiểu đế tự xưng là Đại đế. Các triều đình nhỏ mọn đủ điều…Và kết luận đó là cái thực trạng thối rữa hấp hối của con bệnh mà tự thân không còn đủ khả năng dọn dẹp những xú uế do chính nó thải ra. Cần một cuộc cách mạng! Nhưng khốn thay, người dân thì mê muội tự giam cầm trong ngu ngục và hài lòng với nó! Đây chính là tình thế đặc thù. Ở Đức, cách mạng đã diễn ra từ TRÊN XUỐNG.
Với các bạn thế hệ Z bi giờ điều vừa nói có thể không quá khó! Còn với Đặng Tiến, năm 1980, 19 tuổi, nhà quê, tỉnh lẻ???
Mình ngạc nhiên vì sao C.Mac lại thích…tu từ thế? Hay là ông chịu ảnh hưởng lối diễn đạt của nhà thơ? Thế là hỏi Giáo sư. Thầy Phùng ngạc nhiên trước thắc mắc của mình và bảo rằng trò hỏi hay và đúng! Rồi GS đọc một bài thơ bằng Pháp ngữ, rồi cho biết tác giả, rồi thủng thẳng dịch nghĩa…Thì ra là thế!
Tác giả người Đức tên đọc rất khó. Hồi ấy mình giỏi tiếng China thôi. Nên quên béng mất tên ông nhà thơ. Còn bản dịch nghĩa của Thầy, thì nhớ.
Chép lại cho vui.
NƯỚC ĐỨC CỦA TÔI
Không phải là bà mẹ hiền nhân hậu
Một mụ già sống dai như dây rừng
Dai
Dai
Dai
Không chịu tắt thở
Mỗi ngày mỗi tàn ác
Mỗi ngày mỗi độc địa
Mắt rồng lạnh sắc
Hơi thở khò khè
Tóc cỗi cằn gớm ghiếc
Lưỡi dài nhọn sắc thật gớm ghê…
.
Xú uế xả ra
Thối tha nhơ nhớp
Ướt
Khô
Váng
Lênh loang vương vãi
Ngập ngụa kinh hoàng…
.
Những đứa con chìm đắm trong những bài kinh cầu nguyện
Tháp chuông nhấp nhô tua tủa hiện trên bầu trời xám xịt
Những quái vật khổng lồ
Chết khiếp…
Xú uế khắp nơi
Không ai còn sức còn hơi
Dọn dẹp…
Bặt vắng Hercules
Tuyệt tự Hercules ….
.
Nước Đức của tôi!
Tổ Quốc của tôi!
Mụ già tật nguyền sống dai của tôi
Bao – giờ – tắc – thở?
(Cụ nào biết tác giả bài thơ, văn bản bài thơ, cho xin! Đa tạ!)
Đặng Tiến (Thái Nguyên)