
The Final Say – Tranh: Mikhail Baranovskiy (Nguồn: www.singulart.com)
Đừng đi tìm Phật
Đừng đi tìm chốn xa xôi
Tiềm tu nhân quả, luân hồi mới tươi
Trần gian vui khóc khổ cười
Về nơi Tịnh độ mất vui, mất buồn
Âm cung ngài Địa Tạng Vương
Nguyện làm Bồ Tát chỉ đường chúng sinh
Thoát đày đọa cõi u minh
Về Ta bà sống đời tình duyên nhau
Đừng lo khi chết về đâu
Sống hiền không đọa ngựa trâu, côn trùng
Không làm ác, không hành hung
Luân hồi sẽ sống ung dung kiếp người
Nếu tu thành thánh tăng rồi
Hãy về cứu độ cõi đời lầm than
Làm xanh tất thảy lá vàng
Niêm hoa vi tiếu xé màn vô minh
Cưu mang lục dục thất tình
Tham sân trói buộc đời mình bấy lâu
Phật trong ta chớ có đâu
ở trong núi lạnh rừng sâu mà tìm?
Ngẫm về Duy Tâm & Duy vật
Nghĩ người chết còn sống
linh hồn còn phưởng phất đâu đây
con bướm bay trên cành, còn chuồn chuồn đậu trên đầu ngọn cỏ, một chiếc lá rơi trong gió trốt xoay quầng
nhỏ to khấn vái tỉ tê tâm sự
.
Ngọn khói hương bay vòng vèo tưởng thân yêu
nghe mình, biết mình viếng thăm thương nhớ
mà hai cõi âm dương không trực diện sum họp được mà thôi
âm thanh tiếng mõ, chuông tĩnh tại
thiệt ra là độc thoại với mình
nhớ thương có ý nghĩa cho người sống an nhiên những ngày còn lại trên thế gian
.
Nghĩ người chết là hết chôn xuống ba thước đất
thiêu xác thân ra tro bụi rồi biết gì nữa mà chờ đợi nhớ thương
cúng kiếng chẳng qua là che mắt người đời
làm nơi tụ họp bà con bạn bè trong đại tiệc
mả to miếu lớn là để khoe với người sống công đức của mình
.
Người thiên về duy tâm dễ cho bọn buôn thần bán thánh đội lốt tu hành
nhan nhản trên đời lợi dụng sự mê muội để làm giàu hưởng mồ hôi nước mắt cuồng si tự nguyện của thiện nam tín nữ
.
Người thiên về duy vật nghĩ khác họ không tin Chúa, Phật thần thánh trong muôn kiếp.
Họ ngang nhiên làm ác tàn hại sinh linh không hề xót thương tha nhân cùng khổ không sợ quả báo không sợ kiếp sau.
Thiên về duy vật hay thiên về duy tâm để có một cách hành xử đúng đắn hơn đó là quyền của bạn
thắp người đã khuất
tôi không đắp chiếu cho nàng
tôi khiêng thơ tới nhà quàn xin thiêu
.
tro tàn nút chặt trong niêu
đêm về sông rải cho bèo thấm tro
.
thấm tro bèo nở bông to
rễ rong rêu bấu be đò dạt trôi
.
mai này rồi tới phiên tôi
có ai còn nhắc một lời thơ không
.
ai người rưới rượu trên sông
cho người kiêng rượu ấm lòng lưu linh
Nè em cứt vẫn
Nè em cứt vẫn đắm tình
thúi là trời đất thai sinh thôi mà
gọi phân cho nó nhẹ ra
còn nguyên khí chất vẫn là cứt thôi
.
Cứt nuôi cối, cứt nuôi cời
vạt rau, trái bí của người xưa sau
em đừng bụm mũi đi mau
cứt nên lăng tẩm, tháp lầu, hotel!
.
Anh từng bụm cứt trét treo
vách che mưa nắng gieo neo phận nghèo
cứt bò, cứt vịt, cứt heo
thời thua cuộc đã từng đeo cứng mình
.
Thơ anh từ cứt khai sinh
nên luôn thoáng hiện bóng hình mị nương
nè em cứt rất phàm thường
đọc thơ sao mặt em dường như cau?
.
Nè em cứt vẫn là màu
em soi kính lúp cơn đau đi tìm!
những người cứt giấu trong tim
mới ô nhục cả tổ tiên họ hàng
.
Sau này may được làm quan
đừng quên từng bón cứt vàng xanh rau!
EM CỨ ĐẸP
Em cứ đẹp nhưng xin đừng mở sóng
đài bê xê, đừng viết nữa nhớ anh
đừng nói đợi trăm năm ngàn kiếp
nhiễm mấy tên văn sĩ bịa ngôn tình
Anh nói dóc chứ suốt đời sợ vợ
nường ly hôn là anh mất nửa nhà
nàng độc chiếm cái xe lếch xịt
anh cời đầu tút lại chiếc hon đa
Em cứ đẹp cho cuộc đời thụ hưởng
cần phấn son xin mết xịt cho anh
tuy đối với vợ con anh bủn xỉn
nhưng với em anh hào phóng chân tình
Em cứ đẹp cho tới khi nhắm mắt
đừng than van đừng chờ đợi anh về
anh biết gặp nhau người hoảng vía
là em, không phải gã ba nhe
Em cứ đẹp mỗi bài khoe mỗi ảnh
có cái gì trăng trắng cứ phô ra
hình em kiếm cái ngàn lây dễ ợt
đâu như anh lẹt đẹt mấy bà
Em cứ đẹp nhưng xin đừng mở sóng
băng ép em chừ cũng đã lỗi thời
em cứ có cái gì khoe cái nấy
để làm gì mười năm nữa, tro thôi!
Nhắc em đẹp anh yêu em hết sẩy
nhưng có ai lại dám cãi mệnh trời
Nguyễn Hàn Chung
(Trích bản thảo thơ BÀI TÌNH THẤM KHUYA – T.Vấn & Bạn Hữu-2026)