Khải Triều: TUỔI GIÀ CÒN GÌ?

Sorrowing Old Man (1890) – Tranh: VINCENT VAN GOGH

Thơ đã hết

Văn không còn

Tay cầm bút

nay gõ phím

đã tê bại

Nên tôi chẳng còn gì

Để viết cho tôi

Viết cho quê nhà yêu dấu

Viết cho quê hương nhiều mảng tối

Viết cho đời

Viết cho người đau khổ

trong gian truân

trong khốn khó

trong tù đày

trong vực sâu xã hội

.

Tôi nên người vô dụng

trong hàng những người thân

trong anh em bạn hữu

trong tình nghĩa xa gần

.

Tôi thường nhớ xa xăm

về tận nguồn lịch sử

những tiên tri và thi hào

những triết gia cổ xưa và hôm nay.

cả Giêsu

cả Thích-ca Mâu-ni

Các ngài vẫn còn đây

trong các Đại Chủng viện và thư tịch

khắp thế giới

và ở trong tôi

Nhưng được ích gì

Nếu tôi không tôn kính và yêu mến các Ngài trong cuộc đời

Bởi các Ngài như ngọn đuốc soi đường trong đêm tối

.

Tôi nhớ người xa xứ

trong cô đơn nghiệt ngã

trong kiếp sống không nhà

không một người thân thuộc

.

Tôi vẫn nhớ về xa xăm

để biết mình có nguồn cội

dẫu trong phận lẻ loi

trong lặng lẽ nghèo nàn

trong bất toàn, thiếu sót

trong ngu ngơ vụng về

trong tận cùng nhỏ bé

nên tôi như chiếc bình sành dễ bể

vào một lúc nào tôi không biết

một lúc nào không ai hay

Nhưng tôi được bình yên mọi ngày

Cho dẫu tuổi già tôi không còn gì

Nhưng tôi còn linh hồn

lúc còn nhỏ tôi không biết

lúc vào đời tôi không hay

lúc trưởng thành tôi làm ngơ

hay thường lãng quên

Bây giờ tuổi già tôi lại gắn bó tha thiết

và đêm ngày sám hối

vì biết linh hồn không lìa xa tôi

nên tôi hạnh phúc

một hạnh phúc không bởi cơm áo hay danh vọng

một hạnh phúc thiêng liêng

một hạnh phúc nhiệm mầu.

Khải Triều

(Ngày 04-12-2024: viết 55 câu. Ngày 12-12-2024: viết thêm 5 câu ở đoạn đầu.)

Bài Mới Nhất
Search