
Rừng Lá Thấp – Tranh: MAI TÂM
Tuyệt Khúc Vàng
Ừ ta nửa gánh giang hồ mỏi
Thân đã mòn như que củi khô
Buông cương chiến mã chào sông núi
Sông núi buồn không đứng lặng lờ?
.
Người có mừng không người bật khóc?
Vuốt ve ta đủ cả tay chân
Ta có lạ chút râu và tóc
Nhưng sá gì người phải băn khoăn.
.
Sẽ có những đêm ngồi bên cửa
Sương xuống vô tình lạnh rất ngoan
Bởi đâu biết trong vòng tay đói
Ta đã về ru tuyệt khúc vàng.
.
Thôi những ngày giọt dài, giọt vắn
Cho những buồn lo, những tủi mừng
Những lần đi không lời dám hẹn
Súng nổ trên đoài lệ dưới đông.
.
Về đây, thôi, gác đời sinh tử
Khói thuốc vàng tay hạnh phúc buồn
Râu tóc cũ một thời phiêu lãng
Phủ kín đời như bụi như sương.
.
Dẫu có thể đôi khi thấy nhớ
Rượu biên cương bên đám lửa rừng
Bên dăm ba thây ma thù, bạn
Gối tay nhau nằm cũng tình thân.
.
Ta về, người cho ta quên hết
Chuyện ngàn đêm giấc ngủ không đầy
Hãy rót cho ta vài cốc rượu
Ðêm sẽ dài hơn những cơn say.
.
Nào cạn cùng ta ngày tháng cũ
Ðừng giật mình thảng thốt chiêm bao
Ðể đêm sáng những vì sao muộn
Ta bên người ngọt đắng đời nhau.
1974
Chiều Một Mình Ra Biển
Chiều một mình ra biển
Biển nghêu ngao lên bờ
Bày chén anh chén chú
Mặc đất trời gió mưa.
.
Biển mời ta uống biển
Ta mời biển uống ta
Có say chiều cũng hết
Không say ngày cũng qua.
.
Biển trên môi chợt mặn
Giòng đời ôm sóng lăn
Ta bạc đầu trên sóng
Thả tháng ngày băn khoăn.
.
Giọt rượu cùng đã cạn
Ta quẳng chiếc bầu khô
Bầu đựng ta đựng biển
Bềnh bồng trong hư vô.
1974
Theo Dấu Chiêm Bao
Đêm theo dấu chiêm bao về
Trời ai vàng đá còn nghe bồi hồi
Ngập lòng nắng dội mưa soi
Nông sâu, trong đục, lở bồi sông xưa
Bóng non cao sập xuống mồ
Nước tuôn như lũ xô bờ trăng nghiêng
Bước chân nào mộng chưa yên
Trăm năm mất dấu giữa thênh thang đường.
1977
Cõi Tạm
Một nơi rồi phải đến
Không người thì cũng ta
Không mong chờ, không hẹn
Một ngày kia cũng về.
.
Thêm một ngày xuôi ngược
Chất chồng thêm vui buồn
Vui, tiếc không đi được
Buồn, lòng thêm nặng vương.
.
Trên đỉnh cao danh vọng
Hay tận đáy cuộc đời
Cũng chỉ là ảo mộng
Theo hai bàn tay xuôi.
.
Có ai mong ai đợi
Mà một đời cũng qua
Ðến cõi người ngắn ngủi
Chỉ để chào chia xa.
.
Mình từ đâu lạ hoắc
Bỗng tới đây quay cuồng
Phân vai đời cười khóc
Cho tới giờ màn buông.
.
Rồi đi đâu không biết
Những con đường vô cùng
Nơi nào là chốn cũ
Ðể trở về cõi chung.
.
Một cõi nào nếu có
Thì cần chi nơi này
Giả như rồi biến mất
Sao kéo dài chi đây.
.
Trăm năm là chiếc bóng
Giữa chập chùng tỉnh mê
Khi bước ra khỏi mộng
Người đi xa lại về.
.
Trong vòng tròn còn mất
Từ muôn kiếp muôn đời
Ta là ai mà khác
Cũng đến rồi đi thôi.
1978
Đặng Kim Côn
(Trích ĐỂ TRĂNG KHUYA KỊP RÓT ĐẦY SỚM MAI)