Đặng Kim Côn: NĂM MƯƠI NĂM LÀM THƠ YÊU EM (5)

Soi Bóng – Tranh: HOÀNG THANH TÂM

Mây Xuống Ven Đời

Bất chợt giữa đường chi, sương khói

Cho cuối đường, mây lớp lớp bay

Con đường dẫn mình đi không lối

Bàn tay không tìm nổi bàn tay

.

Mây xuống ven đời thơ thẩn trắng

Ngỡ tầm tay chạm, ngỡ ngàn xa

Lên non xuống biển ru xuân mộng

Nghe đất trời dệt gấm thêu hoa

 .

Có giọt lệ nào bên bờ xa rụng

Như ánh mắt chong những nửa đêm sâu

Chiều nao ai hái mây đầu dốc

Thả xuống đời bong bóng vỡ màu

 .

Những bàn tay, những linh hồn chấp chới,

Mình tìm nhau hay trốn nhau đây?

Sóng xa em chưa vỗ bờ đã mỏi

Cuối đường anh mây cứ lặng lờ bay

1976

Con Tấm

Vườn ai lạnh quá, đêm qua

Chờ gì nơi những cành hoa đầu mùa

Giá như trên nụ xanh mơ

Chợt thoang thoảng ấm một bờ môi em

Em, con Tấm, đến im lìm

Giữa đời vắng biết ai tìm ai đây

.

Một bông hoa lạ, mỗi ngày

Như là thấp thoáng bàn tay cuối trời

Như vần thơ trôi xa xôi

Mà sao hàm tiếu giữa bồi hồi anh!

1976

Theo Tiếng Còi Tàu

Ngày em đi, đêm của anh thức đủ

Mặt trời em nổi giữa hồn anh

Bóng tối đâu không che nỗi nhớ

Để gối chăn như bỗng lạnh vô tình

.

Em đi, tàu bâng khuâng ga lạ

Ngẩn ngơ gì dẫm tim anh đau

Sương anh không theo về phố xá

Thả một mình trăng em sáng phương nào

 .

Nên đêm cứ mệt nhoài mong đợi

Tiếng còi tàu lê thê theo đêm trôi

Thèm chút mộng, mộng không buồn dừng lại

Nghe chênh vênh chiếc bóng một bên trời

.

Để ngày em, đi hoài không đủ lối,

Chiều xuống chưa mà nắng đã chờ lên 

Em nhớ không phòng chúng mình đang tối

Ai thắp cho anh một ngọn đèn

 .

Tiếng còi tàu vọng về bên song cửa

Để nơi này canh giấc nơi kia

Ngủ say nhé cho anh chui vào mộng

Ôm em và hôn nát cả đêm khuya

15-8-1976

Trăng Vỡ

Trông vời vầng trăng xa khuyết

Nghiêng hai con đường quay đi

Ngó quanh những còn, những mất

Đành ai không lần biệt ly!

.

Em thả hồn mình trên sóng

Bềnh bồng như xác ai trôi

Trôi đi, trôi đi, lệ nóng

Biển thầm bơ vơ trên môi

.

Khóc nhé, một lần để hết,

Một lần mặn nụ cười khan

Đành trăng tròn rồi lại khuyết

Đã tròn chưa mà vỡ tan?

1976

Có Bao Giờ

Chỉ muốn làm cô Tấm,

Cô đơn trong nhà người

Một chút tình thầm lặng

Bên người. Yêu dấu ơi!

.

Mỗi ngày em mở cửa

Sẵn trên bàn, tình anh

Tấm mời người dùng bữa

(Nhớ ai mà ngó quanh?)

.

Có bao giờ em nghĩ

Đâu đây tiếng thở dài

Trong nỗi buồn quả thị

Đã nứt mầm ngày mai.

1976

Đặng Kim Côn

(Trích: 50 NĂM LÀM THƠ YÊU EM – Nhân Ảnh xuất bản 2023)

Bài Mới Nhất
Search